Sáng thứ hai có một cuộc họp định kỳ, vừa đúng mười một rưỡi, Tề Noãn Hạ hớt ha hớt hải xách túi, lái xe chạy một mạch tới nhà hàng Helu Sushi mà cô đã hẹn trước với Trình Huy Nghiên. Vừa bước chân vào cửa, cô đã thấy cô ấy rót sẵn trà cho cô, thực đơn đã chọn xong, mù tạt cũng đã sẵn sàng.
"Ôi chao, quả nhiên vẫn là cô Trình đây đáng yêu nhất quả đất, thái độ phục vụ chu đáo hết sảy luôn!" Tề Noãn Hạ ngước mắt nhìn Trình Huy Nghiên mặc một bộ trang phục rất đẹp đang đứng trước mặt, trên mặt nở một nụ cười rất tươi, "Quả không phí phạm bốn năm ăn ngủ cùng nhau nhỉ!"
Trình Huy Nghiên buông xõa mái tóc dài, xắn tay áo len lên, tát yêu vào má cô một cái: "Mẹ kiếp, mày đừng có tởm lợm thế nữa đi coi!"
"Ê ê ê, hành xử văn minh chút đi bạn ơi! Đường đường là hoa khôi khoa tiếng Trung của Đại học Phúc Đán, sao có thể hành xử thô lỗ, cục cằn như vậy chớ?" Tề Noãn Hạ điếc không sợ s úng, vẫn tiếp tục nói không ngừng: "Ấy, không đúng, suýt nữa thì quên mất, mày vừa tốt nghiệp xong đã biến từ nữ thần thành nữ thần kinh rồi, lại còn trâu bò khiêng cả bình nước leo lên tận tầng sáu kia mà."
"Tề Noãn Hạ, mày thử nói xem tao có thể không đánh mày được không?" Trình Huy Nghiên tức tối trợn mắt với cô: "Sao rồi? Cô em họ Gia Ý của mày có tin tốt chưa?"
Tề Noãn Hạ uống một ngụm trà, ánh mắt thèm thuồng nhìn đĩa sushi vừa được dọn ra, không vội trả lời cô ấy, cầm đũa gắp lên một miếng, chấm mù tạt rồi cho vào miệng, sau đó nước mắt lưng tròng, dáng vẻ ăn trong khổ sở lẫn vui sướng: "Đương nhiên. Em họ của tao ấy mà, không cần cầu hôn cũng cứ có chuyện tốt thôi."
Trình Huy Nghiên không thể lý giải nổi niềm yêu thích mù tạt của cô bạn họ Tề này. Tề Noãn Hạ không thích ăn sashimi, lần nào đi ăn đồ Nhật cũng chỉ gọi món gỏi cuốn và sushi, trước khi cho vào miệng còn phải chấm đẫm mù tạt mới hài lòng. Cô ấy thực sự không hiểu được, cái thứ gia vị này vừa cay vừa nồng, có gì ngon đâu? Thực sự không nhìn thêm được bộ dạng ăn uống xấu ma chê quỷ hờn, mồm dính mù tạt của cô bạn thân nữa, cô ấy ngán ngẩm rót đầy thêm ly trà, đẩy sang: "Mau uống thêm miếng nước đi!
Khiếp, mày bị cuồng ngược à?"
Lại còn không đúng nữa sao? Đơn phương si mê một người đến tận mười năm, không cuồng ngược thì là gì?
"Hai ngày vừa rồi chắc khó chịu lắm hả? Dì không bắt mày đi xem mắt hả?" Cô ấy hỏi.
"Lại còn không à? Mẹ tao chỉ thiếu nước cột cổ tao lại ném tới chỗ hẹn nữa thôi đó! Sao cứ phải làm thế nhỉ? Nhìn tao còn chưa đủ già à mà còn phải làm vậy?" Tề Noãn Hạ uống cạn ly trà, hít một hơi thật sâu, dáng vẻ thoải mái: "Tuyệt!"
"Ừ thì đúng mà. Mày ấy à, đi ra đường nói là sinh viên năm nhất chắc ai cũng tin."
"Con khỉ khô ấy. Mày có biết mẹ tao nói thế nào không?" Thấy Trình Huy Nghiên nhìn mình với ánh mắt rất tò mò, cô bắt chước giọng điệu của mẹ, từ tốn mở miệng, rung đùi đắc ý: "Mẹ tao nói: "Có bạn trai thì con là con nít, không có bạn trai thì chính là giả vờ mình còn trẻ!"."
"Há… cho dì hẳn ba mươi hai like nhá."
"Trình Huy Nghiên, tao gặp họa mà mày vui cái nỗi gì?" Tề Noãn Hạ bất mãn nhét thêm một miếng sushi vào miệng, cay đến mức ho sặc sụa: "Chẳng phải mày cũng không có bạn trai đấy à?"
Trình Huy Nghiên thong thả ăn một con ốc nhồi thịt, cười cười: "Tao bận công việc chạy sấp chạy ngửa, lấy đâu ra thời gian mà yêu với đương? Với cả mẫu hậu nhà tao đâu có giục gì đâu?"
Chờ vị cay nồng của mù tạt bay đi bớt, Tề Noãn Hạ đã đỏ bừng mặt, hai mắt ngân ngấn nước, long lanh như giấu trăng nơi đáy mắt, môi nở một nụ cười rạng rỡ hài lòng: "Này, dù gì mày cũng tốt nghiệp đại học khoa tiếng Trung, sao tự nhiên lại đâm đầu vào làm nhân viên kinh doanh, sống chet kiếm đơn như thế? Cũng may là mày không bán bảo hiểm đấy, chứ không chắc tao phải tránh mày như tránh tà, chạy cho xa kẻo lại bị mày dí tận mông bắt mua bảo hiểm mất."
Nói xong, cô cẩn thận đánh giá cô bạn thân một lượt. Cô ấy là nữ sinh xinh đẹp nhất ở trong ký túc xá nữ hồi còn đại học, khuôn mặt thanh tú, khí chất dịu dàng. Ai cũng nghĩ một cô gái xinh đẹp, nhẹ nhàng như cô ấy sau khi tốt nghiệp chắc chắn sẽ làm biên tập viên, đầu quân cho một tòa báo hay nhà đài nào đó. Nhưng ai ngờ tới năm cuối đại học, Trình Huy Nghiên bất ngờ trở thành nhân viên kinh doanh cho một công ty thuộc bảng xếp hạng Fortune 500.
Cho đến tận bây giờ, Tề Noãn Hạ vẫn chưa thể tưởng tượng nổi một cô gái trầm lặng lại có thể chọn một công việc mệt mỏi, áp lực như thế cho đến khi phát hiện, trên gương mặt của bạn mình đã hoàn toàn biến mất những đường nét được mệnh danh là nữ thần khoa tiếng Trung trường Đại học Phúc Đán.
Hồi còn học đại học, Trình Huy Nghiên rất tôn thờ cái đẹp, không trang điểm tuyệt đối không ra đường. Kể cả đợt huấn luyện quân sự, mặc kệ buổi sáng phải dậy sớm tập thể dục, cô ấy vẫn nhất quyết phải dậy sớm hơn suốt một tuần chỉ để trang điểm thật nhẹ nhàng, cũng vì thế mà bạn cùng phòng rất ngưỡng mộ cô ấy. Chỉ là sau bao năm ra trường, người đẹp khoa tiếng Trung trầm lặng như nước năm ấy đã không còn vẻ yếu đuối nữa, vẻ ngoài vẫn là mỹ nữ nhưng tâm hồn đã gai góc như một người đàn ông.
Tề Noãn Hạ nói: "Kể ra giống như Lộ Lộ bây giờ cũng tốt. Viết bài, đánh máy, lúc rảnh sẽ chạy đi bình luận văn chương của người ta hoặc tương tác với độc giả."
Trình Huy Nghiên gắp một mớ rau cho cô, cười vô cùng dịu dàng: "Này, ăn đi, ăn nhiều rau vào lấp đầy cái miệng mày đi. Ai nói cứ tốt nghiệp ngành tiếng Trung ra thì phải đi làm biên tập viên, viết báo các thứ hả? Thế sao mày lại đi thay người ta tổ chức cầu hôn? Làm tổ chức sự kiện cái gì chứ? Tao đây là đang tự hưởng thụ cuộc sống, không được à?"
"OK OK, cho mày hưởng thụ mệt chet luôn đi!" Tề Noãn Hạ bĩu môi, gắp trả lại hết mớ rau cỏ trong bát bỏ sang bát của cô ấy, "Tao là thần Cupid, giúp thế gian đẩy nhanh tiến độ kết hôn, hiểu không?"
Trình Huy Nghiên không khỏi bật cười khi nhìn thấy hành động trẻ con của cô bạn: "Ai cơ? Mày á? Tao nói chứ, mày chuyên lên kế hoạch tổ chức cầu hôn giúp người ta, nhìn qua đủ kiểu lãng mạn, rồi tới lúc mày thành nữ chính thì phải làm sao?"
"Tao nhìn lãng mạn nhiều thành quen, nhờn rồi thì sẽ không dễ bị đàn ông dụ hoặc, lừa vào tròng. Thế lại là chuyện tốt chứ sao!"
"Ờ ờ ờ, chuyện tốt." Trình Huy Nghiên cạn lời, máu hóng hớt lại hừng hực lên như lửa đốt: "Nhưng mà Hạ Hạ, tao hỏi thật, mày không định suy nghĩ về bác sĩ pháp y họ Từ kia chút à? Đẹp trai thế kia mà…"
"Stop here! Tao với Từ Minh Hàng là tình anh em đồng chí, không liên quan đến yêu đương nam nữ, OK?" Tề Noãn Hạ bĩu môi, thử tưởng tượng nếu cô và Từ Minh Hàng ở bên nhau thì sẽ như thế nào, nhưng chưa tưởng tượng được một giây đã lập tức từ bỏ, căn bản là cô không tưởng tượng nổi.
"Trời ơi, sao mày đần đến mức cạn lời thế này nhỉ? Tao hỏi thật, chuyện tình cảm của người khác thì mày nhìn thấu đáo vô cùng mà tới lượt mày thì cứ ù ù cạc cạc thế? Từ Minh Hàng đẹp trai, lịch thiệp, đối với mày lại tình sâu như biển, mười một năm rồi chứ ít gì đâu, tao còn thấy tiếc thay cho anh ta nữa mà sao mày…"
Tề Noãn Hạ nghe cô ấy cứ lải nhải mãi như thể người ngồi trước mặt là mẫu hậu đại nhân nhà mình, cũng may mà có tiếng chuông điện thoại của Trình Huy Nghiên vang lên cứu hai lỗ tai cô thoát khỏi khổ sở. Thừa dịp cô ấy nghe máy, cô tiếp tục ăn uống ngon lành. Hứ, cô không muốn tiếp tục chủ đề này nữa đâu!
"Cái tính khí này của mày tới khi nào mới sửa được đây?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!