Chương 5: Ngàn mặt

Khi Bạch Vi tỉnh lại, đầu óc vẫn còn mơ hồ.

Cô nhìn lên màn giường, hoài nghi rằng mình đang nằm mộng. Chiếc giường này, khung cửa sổ kia, trần nhà và cách bài trí trong phòng... tất cả đều quen thuộc đến lạ. Cô đã quay về trang viên Waldorf.

Bầu trời vẫn u ám, ngoài cửa sổ mưa rơi lất phất.

Bạch Vi ngồi dậy, vội vã vén chăn. Cô sững người, dưới chăn là một bộ váy lót bằng vải bông gai sạch sẽ, chiếc váy hồng dính đầy máu hôm trước đã biến mất không thấy đâu.

Cô cúi nhìn bàn tay phải đang nắm lấy mép chăn. Bàn tay ấy thực sự đang giữ chặt tấm chăn, trong lòng bàn tay truyền đến xúc cảm rõ ràng: khô ráo, mềm mại và dễ chịu. Đã rất lâu rồi cô không thể chạm vào bất cứ thứ gì; cảm giác chân thực này khiến cô lưu luyến đến run rẩy.

Bỗng có tiếng phành phạch vang lên, một con vẹt da hổ đáp xuống chăn của cô. Con chim mắt xanh nghiêng đầu quan sát cô, tròng mắt đảo liên hồi.

"Nolan, cô ta tỉnh rồi."

Bạch Vi giật mình, không dám tin nhìn Blackberry đang phát âm rõ ràng từng chữ.

"Nhìn cái gì mà nhìn." Blackberry trợn trắng mắt, "Chưa thấy vẹt biết nói bao giờ à? Đồ nhà quê."

Bạch Vi vẫn ngẩn ngơ. Cô đưa hai tay ra, bất chợt ôm chặt lấy Blackberry. Trong tay cô là lớp lông vũ mượt mà, giữa những sợi lông còn lẫn vài sợi tơ nhỏ, khi chạm vào khiến lòng bàn tay cô ngứa ngáy. Cảm giác ấy... chân thực đến lạ thường.

"Cô làm cái gì vậy?!" Blackberry giãy giụa kịch liệt.

Bạch Vi giữ chặt con vẹt, tay trái dùng lực, nhổ phắt một chiếc lông ở bụng nó.

"Á—!" Blackberry đau đến rưng rưng nước mắt, "Hỗn xược! Bỏ móng vuốt của cô ra!"

Sắc mặt Bạch Vi trở nên trầm trọng. Điều này không giống một giấc mơ, nhưng cũng chẳng hẳn là hiện thực.

Bên cạnh cô có một tiếng ho nhẹ: "Blackberry ghét nhất là bị người khác chạm vào lông, cẩn thận nó mổ cô đấy."

Bạch Vi vội vàng buông tay. Blackberry lăn một vòng trên giường, vừa lồm cồm bò dậy vừa chửi bới: "Loài người ngu xuẩn!"

Bạch Vi quay đầu lại, liền thấy Nolan nằm trên chiếc ghế dài ở một góc phòng. Hắn mặc áo sơ mi, trên người đắp chăn mỏng, mái tóc rối buông xuống che mất đôi mắt. Rõ ràng hắn vừa mới tỉnh, chống khuỷu tay ngồi dậy.

"Có thấy chỗ nào không ổn không?" Nolan hỏi.

Bạch Vi cứng lưng lắc đầu: "Cảm ơn... tôi ổn."

"Xem ra hồi phục khá tốt." Nolan đứng dậy khỏi ghế, khoác áo ghi

-lê rồi áo ngoài.

"Vì sao tôi lại ở đây?" Bạch Vi hỏi.

Nolan thong thả cài khuy: "Tối qua cô ngất đi, tôi đưa cô về."

Bạch Vi đã sớm nhận ra đây là phòng khách trong trang viên Waldorf — hẳn là một trong những gian phòng dùng để tiếp đãi khách đến dự tang lễ. Ký ức đêm qua dần dần quay về, cô do dự nhìn Nolan: "Tôi... sống lại rồi sao?"

Động tác cài khuy của Nolan khựng lại.

"Sống lại?" Hắn dường như đang nghiền ngẫm từ ngữ ấy, "Nói vậy không hẳn chính xác. Có lẽ nên nói là cô 'tái sinh' thì đúng hơn."

Bạch Vi sững người.

Nolan hất cằm, ra hiệu về phía gương trang điểm đầu giường.

Bạch Vi bước xuống giường, tiến lại trước gương. Chỉ liếc nhìn một cái, cô đã ngây ra. Trong gương là một gương mặt hoàn toàn xa lạ, thứ duy nhất không đổi chỉ là màu mắt và màu tóc. Sự thay đổi rõ rệt nhất nằm ở làn da dưới khóe mắt trái — nơi đó xuất hiện một nốt ruồi đỏ, tựa như giọt máu nơi đuôi mắt.

Cô theo phản xạ đưa tay chạm vào nốt lệ chí ấy, trong lòng dậy sóng như biển gầm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!