Nolan vẫn đứng đó, dõi theo cho đến khi Bạch Vi bước hẳn vào số 58 phố Charing, lúc này mới thu hồi ánh nhìn.
Hắn xoa nhẹ đầu ngón tay, nơi còn vương lại lớp bột đen. Bột phấn bay lên trong không khí, tự phát ngưng tụ thành một con bướm đen. Bốn cánh bướm khắc những dấu thập đẫm máu, những giọt đỏ lơ lửng trên đó dường như có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.
Khi bột phấn rời khỏi đầu ngón tay Nolan, vùng da xung quanh lập tức chuyển sang xanh, rồi dần dần tím lại. Chỉ trong chớp mắt đã có dấu hiệu sắp nứt toác, thối rữa. Đúng lúc ấy, không khí ngoài cửa sổ bỗng đông đặc thành một khối khí hỗn độn, gào thét bao trùm lấy đầu ngón tay hắn.
Khối khí cuộn trào, nhúc nhích, như đang đối kháng với luồng độc khí nơi đầu ngón tay.
Khi hạt cát thứ mười rơi xuống trong chiếc đồng hồ cát, khối khí tan đi, bàn tay Nolan khôi phục về dáng vẻ ban đầu.
"Torii, cảm ơn." Nolan khẽ nói về phía cửa sổ.
Huyễn tượng nghìn năm như nuốt chửng ác mộng, đã nuốt trọn độc tố kia, thanh tẩy đầu ngón tay của hắn.
Luồng khí ngoài cửa sổ khẽ lay động, coi như đáp lại lời cảm ơn.
Thế nhưng, lông mày Nolan vẫn cau chặt, không hề giãn ra vì bàn tay đã hồi phục. Phấn độc kia đến từ một bộ tộc nhỏ của loài bướm — những con bướm đen này phát ra lệnh truy nã không chỉ có thể truy dấu kẻ xé lệnh, mà nếu người xé lệnh trùng hợp chính là đối tượng bị truy nã, thì nó còn có thể nhận diện chính xác và đầu độc mục tiêu cho đến chết.
Nolan không thể diễn tả được cảm xúc của mình vào khoảnh khắc đầu tiên trông thấy Bạch Vi dính phải phấn độc.
Đó là một nỗi hoảng sợ xa lạ. Trong sinh mệnh dài dằng dặc của mình, đây là lần đầu tiên hắn nếm trải cái lạnh của sự mất mát.
May mắn thay, phấn độc của loài bướm ấy vô dụng với thể chất đặc thù của Bạch Vi. Nhưng cho dù vậy, nỗi hoảng sợ kia chẳng những không vơi đi, mà còn càng lúc càng dâng cao.
Đây chính là lý do cuốn Sách tiên tri đưa ra lời cảnh báo đó sao?
Đêm Giáng Sinh còn chưa tới, nguy hiểm đã manh nha lộ diện.
Nolan khẽ gõ lên khung cửa sổ.
"Lần theo mùi của đám phấn này," Hắn nói với Torii, "Tìm ra nguồn gốc của nó."
Cảnh vật ngoài cửa sổ đột ngột biến mất. Không khí vốn yên tĩnh, an hòa bỗng chốc sôi trào. Không biết đã trôi qua bao lâu, khi tất cả lại lắng xuống, Nolan nhìn thấy quảng trường Tùng Hồ rực rỡ ánh đèn, cùng với Hẻm Nhện ẩn mình phía sau sự phồn hoa ấy.
Nolan đổi sang một gương mặt tầm thường không chút nổi bật, ngậm một điếu thuốc rẻ tiền, lưng còng xuống, bước vào Hẻm Nhện.
Đêm tối vừa mới bắt đầu, quán bar Đinh Ba đã chật kín người.
Nolan quen đường quen lối đi sâu vào sòng bạc phía trong quán. Hắn đứng lại bên ngoài bàn cược, hít một hơi thuốc thật sâu, rồi thổi ra một vòng khói về phía đám đông.
Đám người vốn ồn ào náo nhiệt dần dần yên lặng.
Những kẻ có mặt trong sòng bạc bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh trồi lên từ gan bàn chân, men theo sống lưng bò lên, cuối cùng phủ kín sau gáy, khiến thần kinh trong não tê dại.
Không phải ai cũng hiểu được áp lực này đến từ đâu.
Nhưng kẻ cầm đầu ở cuối bàn cược thì không thể không nhận ra.
Người đàn ông ở trung tâm đám đông đặt con xúc xắc trong tay xuống, đứng dậy, tách đám người ra, bước về phía Nolan.
Nolan dập tắt điếu thuốc, ném xuống đất rồi giẫm lên.
Hắn nhìn thẳng vào kẻ đứng đầu sòng bạc trong Hẻm Nhện, là con bướm đen ẩn mình giữa loài người.
"Jude?" Nolan nhấc mắt.
Jude cảnh giác nhìn người đàn ông gầy gò, lưng còng trước mặt. Thoạt nhìn, hắn chẳng khác gì một lão nghiện rượu bị bào mòn thân thể, nhưng Jude biết rất rõ — đó chỉ là bề ngoài.
"Có việc gì?" Jude lạnh giọng hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!