Chương 4: Xương cốt

"Nghe ra thì khả năng là kẻ sát nhân liên hoàn quả thật cao hơn." Nolan thu hồi ánh mắt đang đặt trên người Bạch Vi.

Luke có phần kích động: "Thủ pháp gây án và vết thương do hung khí tạo ra không biết nói dối. Nếu chỉ là kẻ cướp nhất thời nảy sinh sát ý, hắn không thể chuẩn bị sẵn cùng một loại hung khí, càng không thể cho tiểu thư Waldorf uống thuốc trước. Tám mạng người này đều do một người gây ra!"

"Khi đã xác định được điểm này, thì vụ án mạng thứ tám sẽ mang tính đột phá đối với bảy vụ trước." Luke nhướng mày, "Bảy nạn nhân ban đầu đều có thân phận cao quý, quan hệ xã giao phức tạp, rất khó khoanh vùng nghi phạm. Nhưng tiểu thư Waldorf thì khác. Cô ấy không phải danh môn khuê nữ, không thường xuyên xuất hiện trong giới xã giao, những người cô ấy có thể tiếp xúc vốn đã ít hơn rất nhiều.

Chỉ cần lấy giao điểm giữa những người cô ấy từng tiếp xúc và những người bảy nạn nhân kia từng tiếp xúc, phạm vi nghi phạm sẽ được thu hẹp đáng kể."

"Đó vẫn chỉ là suy đoán của cậu." Nolan chống cằm bằng một tay. "Cậu định dùng chứng cứ gì để chứng minh là cùng một hung thủ? Làm lại một lần khám nghiệm tử thi, nộp một bản báo cáo hoàn toàn mới sao?"

Luke vừa định gật đầu thì lập tức nhận ra kế hoạch này gần như không thể thực hiện. Trong vòng một ngày mà tiến hành giải phẫu lại thì thời gian không đủ, huống chi tiểu thư Waldorf đã chết khá lâu, những dấu vết còn sót lại trong cơ thể rất khó phân biệt.

"Ngài có thể giúp tôi tranh thủ thêm vài ngày không?" Luke nhìn Nolan bằng ánh mắt khẩn thiết.

Nolan liếc cậu ta một cái: "Nếu cậu nộp một bản báo cáo mới, nó có được chấp nhận không?"

Luke nghẹn lời. Dư lượng thuốc mê trong thi thể đã được phát hiện ngay từ lần khám nghiệm đầu tiên, nhưng lại bị con người cố tình xóa bỏ. Vết cắt ở bụng cũng đã được giám định từ sớm, thế nhưng trong báo cáo lại không hề nhắc tới.

Vậy phải làm sao đây? Một hơi thở nghẹn cứng trong lồng ngực Luke. Nếu từ bỏ nạn nhân thứ tám này, rất có thể cũng sẽ đánh mất manh mối duy nhất của vụ án mổ bụng liên hoàn.

Amp dè dặt hỏi: "Hay là... thôi đi? Thanh tra trưởng với cục trưởng đều đã kết luận là cướp của rồi..."

Luke liếc mắt trừng sang, Amp lập tức im bặt.

Nolan nói: "Cứ kết án theo hướng cướp đi."

Luke không dám tin quay phắt đầu nhìn Nolan.

"Tìm ra 'kẻ cướp' đó, hung thủ của bảy vụ trước cũng sẽ lộ diện." Nolan chậm rãi nói. "Fisher bị mất của, với tư cách là cảnh sát, các cậu nên giúp hắn ta tìm ra kẻ trộm, như vậy mới gọi là tận chức, không phải sao?"

Luke sững người, rất nhanh đã hiểu ra: "Ý của ngài là..."

Nolan nói tiếp: "Cấp trên xác định tính chất của vụ án thế nào không quan trọng, điều tra vẫn cứ điều tra. Chỉ là các cậu phải tranh thủ thời gian, thời hiệu của án cướp không dài."

Tựa như được khai thông bế tắc, vẻ u sầu trên mặt Luke lập tức tan biến. Cậu ta còn muốn hỏi thêm chi tiết, nhưng lại buột miệng thốt ra một nghi vấn khác: "Vì sao ngài lại giúp tôi?"

Câu hỏi này khiến Bạch Vi cũng không khỏi liếc nhìn Nolan. Người này rốt cuộc là ai, vì sao lại giúp Luke tìm ra kẻ đã sát hại cô?

Nolan đáp: "Nhận lời nhờ vả của người khác."

Luke và Amp nhìn nhau, trong đồn cảnh sát không ai muốn đụng vào củ khoai nóng này, vậy mà lại có người muốn giúp sao?

"Tôi là bạn cũ của cha cậu." Nolan nói.

Luke tròn xoe mắt: "Ngài quen ông già nhà tôi ư?"

Nolan không nói là có hay không: "Năm xưa khi còn làm cảnh viên, lão Luke không l* m*ng như cậu."

"Hả?" Luke ngơ ngác.

"Cậu và tôi không thân, mới gặp lần đầu đã đem chi tiết và tiến triển của vụ án nói hết cho tôi." Giọng Nolan bình thản. "Sao cậu dám chắc tôi không phải người có lợi ích liên quan? Sao lại dám chắc tôi không phải hung thủ?"

Tim Luke thót lên.

"Cậu chưa suy nghĩ thấu đáo lợi hại đã tự ý tới nhà Waldorf đòi thi thể. Nếu người nhà Waldorf có liên quan đến hung thủ thì sao? Nếu đúng là vậy, chẳng phải cậu đang nhắc nhở hung thủ hay sao? Ngày mai cậu mải mê đối phó với thi thể đã bị xóa mờ dấu vết này, người nhà Waldorf vừa hay có thời gian xử lý sạch sẽ di vật của tiểu thư. Đến lúc đó cậu không còn thứ gì để tra, họ lại kín miệng không hé lời, cậu lấy đâu ra manh mối để xác minh những người mà tiểu thư Waldorf từng tiếp xúc?"

Mồ hôi lạnh túa ra sau lưng Luke, nhưng lại nghe Nolan ôn hòa nói: "Tất nhiên, tất cả những điều này chỉ là giả thiết của tôi, không có căn cứ."

Tựa như vừa trải qua một phen băng hỏa lưỡng trọng thiên, Luke cuối cùng cũng thở phào một hơi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!