Chương 33: Cáo buộc

Thấy mọi người đều nhìn mình, Sarah lúc này mới nhận ra bản thân đã thất thố. Cô cuống cuồng đi lấy chổi, định quét dọn những mảnh vỡ trên sàn.

Luke lặng lẽ quan sát một lúc rồi hỏi: "Xin hỏi, cô là Sarah phải không?"

Động tác của Sarah khựng lại.

Cô không cần mở miệng, Luke cũng đã biết đáp án. Cậu rút từ túi trước ngực ra một phong thư:

"Đây là thứ Bá tước Buck nhờ tôi chuyển cho cô. Ngài ấy bảo tôi nói với cô rằng, chỉ cần giao đứa trẻ ra, toàn bộ số tiền trong này sẽ thuộc về cô."

Bạch Vi và Brian nhìn nhau. Ngài Bá tước Buck này hẳn chính là gã quý tộc đã ruồng bỏ mẹ con Sarah, nhưng vì sao ông ta lại nói rằng Sarah bắt cóc đứa trẻ?

Sarah mặt mày tái mét, nhận lấy phong thư. Cô cân thử trong tay — phong thư rất nhẹ, bên trong chỉ có một tờ giấy mỏng. Nhưng cô hiểu rõ, tờ giấy mỏng manh ấy có thể mang lại cho cô một khoản tài sản lớn đến nhường nào.

Cô nắm lấy một góc phong thư, nhẹ tay xé ra. Chỉ trong chớp mắt, phong thư cùng tờ giấy bên trong đã bị xé làm đôi.

Rồi rất nhanh, hai mảnh biến thành bốn, bốn thành tám.

Sarah ném những mảnh giấy vụn thẳng vào mặt Luke, lạnh lùng nói: "Anh về nói lại với hắn, đó là con của tôi. Bảo hắn cút đi."

Luke dường như đã sớm đoán được cục diện này. Cậu đứng yên giữa đống giấy vụn rơi đầy người, bình thản lấy ra phong thư thứ hai: "Vậy thì cô sẽ phải đối mặt với cáo buộc bắt cóc."

"Cái gì?" Sarah ngỡ rằng mình nghe nhầm. "Ý anh là tôi... bắt cóc chính con ruột của mình sao?"

"Rất tiếc," Luke nói, "Bá tước Buck đã tố cáo cô bắt cóc con trai của ngài ấy."

Người phụ nữ tức đến toàn thân run rẩy: "Dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết tên khốn đó định làm gì! Hắn chẳng qua muốn con trai tôi giúp hắn giành thêm một phần gia sản mà thôi! Dựa vào cái gì... dựa vào cái gì chứ..."

Luke đặt phong thư xuống chiếc bàn cạnh cửa: "Tôi rất xin lỗi, nhưng tôi chỉ là người đưa tin."

Động tĩnh bên này khá lớn, người trong các lều trại xung quanh đều thò đầu ra nhìn, ánh mắt tò mò không hề che giấu.

Luke biết mình nên rời đi, tránh ở lại đây gây thêm phiền phức. Cậu đội mũ lên, nói với Sarah: "Cô tự suy nghĩ cho kỹ đi."

Cậu gật đầu với Bạch Vi, rồi bước vội rời khỏi số 13 phố Hockridge.

Luke vừa đi khỏi, Sarah liền mềm nhũn chân, ngồi sụp xuống đất. Nước tuyết trên sàn vừa bẩn vừa lạnh, nhưng cô chẳng buồn để tâm. Vai cô rũ xuống, trông như đã kiệt sức đến cực hạn, khí thế hung hăng khi nắm cổ chân Bạch Vi trước đó đã biến mất không còn.

"Phải làm sao đây..." Nước mắt cô rơi từng giọt. "Tại sao những chuyện tồi tệ cứ dồn dập kéo đến cùng lúc như vậy..."

Bạch Vi cảm nhận rõ ràng nỗi tuyệt vọng và bất lực của người phụ nữ. Cô quỳ một gối xuống, đưa cho Sarah một chiếc khăn tay sạch.

Sarah cũng chẳng khách sáo, nhận lấy rồi mạnh tay lau mũi. Cô quệt mặt một cái, nói trong nghẹn ngào: "Tôi sẽ tìm được con tôi. Nhất định sẽ tìm được. Nhất định."

Bạch Vi nhẹ nhàng vỗ lên vai cô: "Cô biết rồi đấy, đứa trẻ không ở trong đoàn xiếc. Sau này đừng đến đó nữa."

"Vậy tôi còn có thể đi đâu để tìm nó đây?" Sarah nhìn Bạch Vi, trong mắt tràn đầy đau thương.

Bạch Vi nghẹn lời.

Cô không thể cho cô ấy một đáp án, cũng không nỡ bóp nát hy vọng duy nhất của một người mẹ. Bạch Vi đứng dậy, phủi lớp tuyết bám trên người, rồi quay lại bên cạnh Brian.

"Chúng ta đi thôi." Cô nói.

Brian gật đầu, theo bước cô rời đi.

Hai người xuyên qua con hẻm nhỏ, trở lại con đường chính. Koen đang ngồi trên xe ngựa chờ họ quay lại. Luke vậy mà vẫn chưa rời đi, đứng một mình bên xe, không biết đang suy nghĩ điều gì.

"Tiểu thư Vi." Thấy cô, Luke nở nụ cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!