Người phụ nữ nằm sấp bất động trên con phố trước cổng.
Koen cùng mấy chàng trai phụ trách việc vặt đứng vây quanh, gãi đầu gãi tai không biết nên xử lý thế nào. Các hộ dân trong khu phố nghe thấy động tĩnh đã thò đầu ra khỏi cửa sổ, tò mò xem rốt cuộc đoàn xiếc đã xảy ra chuyện gì.
Khi Bạch Vi chạy tới cổng, vừa hay nghe thấy Koen nói với lão Hope: "Không còn thở nữa rồi."
"Có liên lạc được với người nhà của cô ta không?" Lão Hope hỏi.
"Cô ta không có gia đình, chỉ có một đứa con trai... mà cũng đã mất tích."
Giữa mày lão Hope nhíu lại thành một nếp sâu. Thấy Bạch Vi, ông lập tức giãn mày: "Vi, cô đến đúng lúc lắm, cô—"
Ông còn chưa nói xong, người phụ nữ nằm dưới đất bỗng co giật dữ dội. Bà ta như một con cá thiếu ôxy mà quẫy đạp trên nền tuyết. Chỉ chốc lát sau, bà ta lại mở mắt.
"Sống rồi! Sống rồi! Cô ta sống lại rồi!" Koen kinh hãi nhảy dựng lên.
Bạch Vi giật mình, chỉ thấy người phụ nữ đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm thẳng vào cô. Đó là một đôi mắt xám xịt, lạnh lẽo, như hai hòn đá vừa được moi ra từ hố băng.
Cổ chân Bạch Vi bất chợt lạnh buốt, bởi bàn tay người phụ nữ không hề báo trước đã chộp tới.
"Cô đã thấy rồi, đúng không? Đêm hôm đó, cô đã thấy rồi..." Người phụ nữ nghiến răng nói, bàn tay nắm lấy cổ chân Bạch Vi run rẩy không ngừng.
Brian lập tức túm chặt lấy tay bà ta: "Buông ra."
Người phụ nữ đau đến co rúm, nhưng tay lại càng siết chặt hơn. Thế nhưng cổ tay gầy guộc của con người sao địch nổi sức của một con sói băng nguyên? Mắt thấy bàn tay kia sắp bị Brian bóp nát, Bạch Vi đưa tay vỗ nhẹ lên vai hắn, ra hiệu cho hắn buông tay.
Brian không tán thành liếc Bạch Vi một cái, nhưng không nói gì, phối hợp mà thả lỏng tay.
Bạch Vi ngồi xổm xuống, ánh mắt ngang tầm với người phụ nữ, giọng nói dịu nhẹ: "Cô nói tôi đã thấy, vậy rốt cuộc tôi đã thấy gì?"
Hàm răng người phụ nữ run lập cập: "Cô nhất định đã thấy con tôi." Nước mắt trượt khỏi khóe mắt, chảy xuống khuôn mặt nứt nẻ vì gió tuyết.
"Tôi đã thấy nó khi nào?" Bạch Vi lại hỏi.
"Đêm đó, nửa tháng trước." Người phụ nữ nói. "Buổi diễn đã kết thúc, nhưng cô vẫn còn ở lại. Cả quảng trường Tùng Hồ chỉ có một mình cô là không rời đi."
Những lời này khiến mấy người có mặt không khỏi nhìn nhau kinh ngạc. Từ khi tới đoàn xiếc, Bạch Vi chưa từng rời khỏi tháp canh, càng không thể xuất hiện ở quảng trường Tùng Hồ vào đêm đó.
Nhưng Bạch Vi không vội: "Cô chắc chắn người cô nhìn thấy là tôi sao?"
Người phụ nữ sững người, trong khoảnh khắc ánh mắt thoáng hiện vẻ mờ mịt. Rất nhanh, bà ta gật đầu thật mạnh: "Là cô, tôi chắc chắn."
Brian cười lạnh một tiếng: "Vi, đừng lãng phí thời gian với người đàn bà điên này."
Bạch Vi nhìn người phụ nữ, bình thản nói: "Cô nhìn nhầm rồi, người đó không phải là tôi."
"Chính là cô! Người phụ nữ mắt đen, chính là cô! Tôi không thể nhầm được!"
Lão Hope thở dài, quay sang dặn Koen: "Gọi một chiếc xe ngựa đi, đưa cô ta về nhà. Sau này đừng để cô ta đến đây nữa, nghe rõ chưa?"
Koen đáp một tiếng, nhanh nhẹn đánh xe ngựa ra từ cửa bên. Brian mặt mày u ám, dùng một tay kẹp chặt người phụ nữ, nhét thẳng bà ta lên xe.
Người phụ nữ không chịu hợp tác, vừa thét lên vừa cào cấu mặt Brian. Tiếng hét quá thảm thiết khiến hàng xóm trong khu phố đều quay đầu nhìn lại.
Nhìn sắc mặt Brian ngày càng khó coi, Bạch Vi không khỏi lo lắng liệu con sói băng nguyên nóng nảy này có lỡ tay vặn gãy cổ người phụ nữ hay không.
Rõ ràng lão Hope cũng có cùng mối lo ấy, ông quay sang nói với Bạch Vi: "Vi, cô cũng đi theo một chuyến đi."
Còn cách nào khác đâu, lúc này người có thể kiềm chế Brian, e rằng chỉ có Bạch Vi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!