Kể từ khi còn rất nhỏ, Louis đã sớm nhận ra vị trí của mình trong trang viên Waldorf có phần vi diệu.
Cậu là trưởng nam của tử tước Waldorf, nhưng lại không được hưởng sự sủng ái vô tận như những trưởng tử trong các gia tộc khác. Tử tước Waldorf gần như chưa từng làm tròn bổn phận của một người cha. Hậu duệ của dòng dõi quý tộc đã sa sút này dồn phần lớn tinh lực vào việc chấn hưng gia tộc, tiếc rằng ông ta lại không có thiên phú trên con đường quan trường cũng như trong các mối quan hệ xã giao.
Vì thế, ông thường xuyên u uất chán chường, hoàn toàn không còn dư tâm lực để quan tâm đến đứa con trai trưởng của mình.
Còn mẹ đối với Louis lại càng là một thứ xa xỉ. Có một thời gian dài, cậu từng nghĩ rằng đứa trẻ nào trên đời cũng giống như mình, quanh năm suốt tháng không được gặp mẹ. Mãi cho đến một lần, khi cậu lén chạy đến tòa tháp nơi mẹ mình ở, lúc đó mới phát hiện ra sự thật không phải như vậy — chỉ là bà không muốn ở bên cậu mà thôi. Tất cả tình yêu và dịu dàng của bà đều dành trọn cho một đứa trẻ khác.
Họ gọi cô ấy là Vi.
Louis đã từng oán hận Bạch Vi. Nhưng cảm xúc ấy không kéo dài bao lâu, bởi dần dần cậu nhận ra, người mang đến cho cậu tất cả hơi ấm và những điều tốt đẹp trong đời lại chính là người chị đã cướp đi tình yêu của mẹ cậu.
Không biết từ khi nào, điều mà Louis mong đợi nhất mỗi ngày chính là sự xuất hiện của Bạch Vi. Sau khi hoàn thành bài vở mà phu nhân Liên giao cho, cô luôn lén chạy đến thăm cậu. Trong váy cô lúc nào cũng giấu đầy những món đồ lạ lẫm thú vị, như bảo vật mà đưa cho cậu xem.
"Hôm nay Louis có ngoan không?" Cô rất thích xoa đầu cậu, coi cậu như một đứa trẻ nhỏ.
Louis ghét nhất là bị người khác chạm vào đầu mình, nhưng Bạch Vi là ngoại lệ. Cậu có thể miễn cưỡng cho phép cô sờ đầu, thậm chí còn ngầm đồng ý để cô vò loạn tóc cậu như đang v**t v* một chú chó con. Thường vào những lúc như vậy, cậu sẽ gối đầu lên đùi cô, lắng nghe giọng nói mềm mại và ngọt ngào của cô đọc những câu chuyện cổ tích cũ kỹ đến mức lỗi thời.
Thực ra, cậu đã đọc xong cuốn sách cổ tích dày cộp ấy từ lâu rồi. Mỗi khi Bạch Vi nhắc đến tên một câu chuyện, trong đầu cậu đều có thể nêu ra nội dung tương ứng một cách chính xác. Nhưng dù vậy, cậu vẫn thích nghe cô đọc. Chỉ cần nghe giọng nói của cô thôi, cậu đã cảm thấy vui vẻ.
Louis nghĩ, nếu ngày tháng có thể cứ bình thản trôi qua như thế này cũng không tệ. Cậu lạnh lùng nhìn phu nhân Bella và tử tước Waldorf dây dưa không dứt, thậm chí việc đứa con riêng kia bí mật chào đời cũng không gây cho cậu quá nhiều gợn sóng. Cậu chưa bao giờ đặt phu nhân Bella và con trai bà ta vào mắt, cậu có thừa thủ đoạn để kế thừa tước vị của gia tộc này.
Những thủ đoạn ấy cậu đều học được từ chính tử tước Waldorf. Người cha này đã nếm không ít trái đắng trên con đường làm quan, thường xuyên bị các quý tộc khác xoay như chong chóng. E rằng tử tước Waldorf chẳng bao giờ ngờ tới, bản thân ông ta không học được chút kinh nghiệm nào từ những âm mưu quỷ kế ấy, trái lại, chính con trai ông ta lại nhìn ra được đôi phần môn đạo từ đó.
Trong kế hoạch ban đầu của Louis, chỉ cần đợi cậu trưởng thành, cậu và chị gái có thể cùng nhau sống một cuộc đời tự do và vui vẻ. Chỉ tiếc rằng, rất nhiều chuyện không nằm trong tầm kiểm soát của cậu.
Điều đầu tiên vượt khỏi tầm tay cậu chính là cái chết của phu nhân Liên.
Louis không có quá nhiều cảm xúc trước sự ra đi của phu nhân Liên, dù sao tình mẫu tử giữa họ vốn đã vô cùng nhạt nhòa. Trong ký ức của cậu, sức khỏe của bà vẫn luôn không tốt, chỉ là cậu không ngờ bà lại ngọn đèn cạn dầu vụt tắt nhanh đến như vậy.
Cậu vốn không định đến gặp bà lần cuối, nhưng như bị ma xui quỷ khiến, cậu vẫn bước đến trước cửa phòng của phu nhân Liên. Ngay bên ngoài cánh cửa ấy, cậu đã nghe được một chuyện khiến lòng mình chấn động.
Hóa ra, chị gái không phải là chị gái của cậu.
Ngay khoảnh khắc đó, Louis bỗng hoảng loạn. Cậu từng nghĩ huyết thống đã trói chặt cậu và Bạch Vi lại với nhau, rằng trên đời này sẽ không có gì có thể chia cắt họ. Không ngờ huyết thống ấy lại là giả. Điều khiến cậu sợ hãi hơn cả là, trước lúc lâm chung, phu nhân Liên đã ngầm ám chỉ Bạch Vi rời khỏi trang viên Waldorf.
Đầu óc Louis ong ong. Cậu hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi cuộc sống sẽ ra sao nếu không có Bạch Vi. Thế giới của cậu rất nhỏ, ngoài Bạch Vi ra không thể dung nạp thêm bất kỳ ai nữa. Cậu bắt đầu căm hận người phụ nữ đang hấp hối kia, ngoài việc sinh cậu ra, bà chưa từng làm điều gì tốt cho cậu, vậy mà giờ đây lại còn muốn cướp đi người chị duy nhất của cậu.
Sau tang lễ của phu nhân Liên, Bạch Vi đã suy sụp trong một thời gian rất dài. Dù Louis có trêu chọc thế nào cũng không thể khiến cô nở một nụ cười.
Rồi đến một ngày, Bạch Vi dè dặt nhắc đến chuyện rời đi.
"Louis, em nói xem... nếu chị rời khỏi trang viên Waldorf thì sẽ thế nào?" Cô hỏi.
Lần đó là lần đầu tiên hai chị em bùng nổ một trận cãi vã dữ dội, đến mức kinh động cả trang viên. Và cũng chính ngày hôm ấy, Louis đã làm ra hành động khiến cậu hối hận nhất trong cả cuộc đời — cậu lỡ tay đẩy Bạch Vi xuống ban công.
Những người hầu đang lén nhìn cuộc cãi vã đều kinh hô thành tiếng. Từ độ cao như vậy ngã xuống không chết cũng phải mất nửa cái mạng.
Nhưng Bạch Vi dường như may mắn đến lạ thường — ngay dưới ban công có người đi ngang qua, đã kịp thời đỡ lấy cô.
Lúc đó Louis đã thở phào nhẹ nhõm. Mãi rất lâu sau, cậu mới nhận ra, đây chính là chuyện thứ hai vượt khỏi tầm kiểm soát của mình.
Người đỡ được Bạch Vi là Fisher.
Ngày hôm ấy, không biết vì lý do gì Fisher lại đến trang viên Waldorf. Hắn ta nhìn thấy gương mặt của Bạch Vi, từ đó mãi mãi không quên. Hai năm sau, phu nhân Bella với dã tâm riêng đã tự ý dâng Bạch Vi cho Fisher.
Phu nhân Bella cố tình chọn lúc tử tước Waldorf không có mặt trong phủ để đưa Bạch Vi đi. Sau khi biết chuyện, tử tước Waldorf đã vô cùng tức giận, nhưng ông ta lại không có gan đòi người từ tay Fisher.
Người mất kiểm soát nhất chính là Louis. Cậu xông vào phòng phu nhân Bella, một nhát dao đâm thẳng vào sườn trái của người phụ nữ tóc đỏ. Chỉ cần lệch thêm một chút thôi, lưỡi dao ấy đã đâm trúng tim.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!