Chương 49: (Vô Đề)

Thấy thằng khốn Hạng Cảnh Châu vẫn đang ôm mũi la oái oái dưới đất, Trình Nhạc Ngôn vội vàng nói: "Mẹ, mẹ! Con đang ở bệnh viện mà đúng không, mẹ mau gọi cấp cứu đến xem cho anh ta đi!"

Mẹ Dung: "Con quan tâm nó làm gì. Dù sao nó cũng đã hoàn thành nhiệm vụ 'xung hỷ' cho con tỉnh lại rồi, thế là hết giá trị lợi dụng." – Đúng chuẩn phong cách máu lạnh vô tình.

Trình Nhạc Ngôn sốt ruột đến chết đi được: "Anh ta còn nợ con 9,82 triệu tệ đấy!! Con phải đòi lại tiền chứ! Đó là 9,82 triệu tệ đấy mẹ ơi, anh ta mà tèo là con cũng muốn đi theo luôn cho rồi!"

Quả nhiên, người quan tâm đến sức khỏe của bạn nhất có lẽ không phải người yêu, mà chắc chắn là chủ nợ.

Mẹ Dung: "... Được rồi."

Bà nhấn chuông gọi y tá, sau khi giải thích tình hình, Hạng Cảnh Châu nhanh chóng được đặt lên cáng khiêng đi.

Mẹ Dung còn đặc biệt dặn dò: "Viện phí chúng tôi không trả đâu nhé."

Trình Nhạc Ngôn: "Đúng đúng."

Trình Nhạc Ngôn giật hết mấy cái dây dợ trên người ra. Mẹ Dung vẫn lo lắng muốn đưa cậu đi kiểm tra tổng quát ngay, nhưng bác sĩ điều trị chính của cậu đang trong phòng phẫu thuật, thêm vào đó Trình Nhạc Ngôn khẳng định mình chẳng đau chẳng ngứa, người khỏe như vâm, nên tạm thời cứ ở lại phòng bệnh.

Cậu hỏi thẳng: "Mẹ, sao cái gã Hạng Cảnh Châu đó lại mò đến tận đây? Còn xung hỷ cho con nữa, xung hỷ cái kiểu gì vậy? Xung hỷ thì thôi đi, vừa nãy có phải anh ta định hôn con không? Cái người này có biết xung hỷ là gì không đấy? Có đạo đức nghề nghiệp của người đi xung hỷ không hả? Oẹ... nghĩ đến thôi là con muốn nôn rồi..."

Mẹ Dung nghe xong liền trở nên lúng túng. Bà khẽ ho hai tiếng, mắt nhìn dáo dác xung quanh, cuối cùng bảo: "Thế này nhé Tiểu Trình, mẹ cho con một vạn tệ, chúng ta giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra được không?"

Trình Nhạc Ngôn kêu lên: "Cái gì cơ mẹ! Đây đâu phải chuyện một vạn tệ là xong, ít nhất cũng phải hai vạn chứ! Không phải... không phải chuyện tiền nong, mẹ mau khai mau, thành khẩn thì được khoan hồng, chống đối là bị xử nghiêm đấy! Nếu không lát nữa con kể lại cho Vọng Chi đấy nhé."

Mẹ Dung nghe cậu nhắc đến "Vọng Chi", mặt liền mếu máo: "Tiểu Trình con không biết đâu, lúc trước con biến thành người thực vật, không có con xung hỷ cho Vọng Chi, Vọng Chi lại biến thành người thực vật triệt để rồi! Hoàn toàn không có ý thức, súp rùa cũng không chơi được nữa, anh ta còn tích đống công việc chưa làm kìa."

Trình Nhạc Ngôn: ... Chà, sếp cũng thảm thật.

Cậu nói: "Mẹ, hay mẹ gọi điện cho quản gia Lý xem tình hình Vọng Chi thế nào đi. Biết đâu con tỉnh rồi, anh ấy cũng có ý thức lại thì sao."

Mẹ Dung bán tín bán nghi: "Thật hay giả vậy?"

Trình Nhạc Ngôn: "Thì mẹ cứ đi đi."

Bà vội vàng đứng dậy ra ngoài gọi điện.

Trình Nhạc Ngôn thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ Trạc Trạc đi đâu rồi, có ở nhà không. Đúng lúc này, cửa phòng bệnh bị đẩy ra, một bé con vừa gọi "Ba ơi" vừa lao vút vào, đâm sầm vào lòng Trình Nhạc Ngôn khóc nức nở.

Bé vừa khóc vừa nói: "Ba ơi ba tỉnh rồi, cuối cùng ba cũng tỉnh rồi, đều tại con hết, con cứ tưởng ba sắp bị đem đi thiêu thành tro rồi, hu hu ba ơi..."

Là Trạc Trạc.

Trình Nhạc Ngôn ôm đứa trẻ vào lòng, cảm nhận được nước mắt của bé làm ướt đẫm ngực áo mình, cậu cũng thấy dâng trào cảm xúc, mắt đỏ hoe: "Trạc Trạc, bảo bảo đừng sợ, ba không sao rồi, ba hoàn toàn bình thường mà."

"Bảo bảo, ba đã nói sẽ ở bên cạnh con đến khi trưởng thành, lần này, ba nhất định sẽ làm được."

Nghe thấy câu này, Trạc Trạc càng khóc to hơn.

Cùng lúc đó, 419 thông báo trong đầu: Nhiệm vụ chính tuyến của Trình Nhạc Ngôn "Thay đổi vận mệnh của thế giới này và phản diện Dung Ký Thời" đã đạt tiến độ 50%.

Tiến độ này cũng nằm trong dự liệu, nhưng nhìn bé con khóc như thế, trong lòng cậu vẫn thấy xót xa.

Nếu như "trưởng thành" không đi kèm với bất kỳ đau đớn nào, thì tốt biết mấy.

Ý chí thế giới đã phát "Chỉ dẫn tương lai" lần này, nhưng vì bảo bảo đang ở bên cạnh, không tiện xem, nên Trình Nhạc Ngôn bảo 419 tạm thời lưu lại.

Cậu dỗ dành Trạc Trạc một hồi, lại khen ngợi nửa ngày kiểu như: "Trạc Trạc bảo bảo của chúng ta biết nói rồi, giỏi quá, tuyệt vời quá, sau này Trạc Trạc bảo bảo có thể làm diễn viên lồng tiếng hay người dẫn chương trình luôn", cuối cùng cũng làm bé con nín khóc cười toe.

Sau đó cậu bế bé lên, nhìn tới nhìn lui, ngó lên ngó xuống kiểm tra thật kỹ. Dù lúc đó cậu đã kịp đẩy bé ra, và 250 cũng nói bé không sao, nhưng cậu vẫn thấy lo lắng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!