Chương 48: (Vô Đề)

Không phải Trình Nhạc Ngôn nói quá, nhưng vì họ cày nhiệm vụ quá nhanh, dẫn đến trên cái bóng mực của Dung Vọng Chi hiện giờ đang chồng chất cực kỳ nhiều buff — đúng theo nghĩa đen là "chồng buff" luôn!

Đủ loại hiệu ứng ánh sáng hiện ra không ngớt, cứ như mấy cái webgame thời xưa kiểu "nạp 100 tặng Đồ Long Đao", và đây là hiệu ứng khi Dung Vọng Chi đã nạp hẳn... 1 triệu!

Hiện tại cậu thậm chí không dám nhìn thẳng vào đối phương, vì nó quá chói mắt, nhìn lâu là mù mắt như chơi.

Đã đến nước này rồi mà anh giai kia vẫn không quên đút một tay vào túi quần để làm màu, Trình Nhạc Ngôn cũng đến cạn lời.

Giọng nói của Dung Vọng Chi vẫn vững như bàn thạch: "Đến nay đã hoàn thành 112 nhiệm vụ, tích điểm của tôi đạt 70 vạn. Trình tiên sinh, nếu còn sức, chúng ta có thể tiếp tục."

Trình Nhạc Ngôn: "... Anh ơi, tôi thật sự rất muốn tiếp tục kiếm tiền, nhưng vấn đề chính hiện giờ là mắt tôi, mắt tôi đau quá!"

250: "Tôi cũng thế!"

Dung Vọng Chi: "Ừm."

Anh khẽ cúi người, đưa một vật đến trước mặt Trình Nhạc Ngôn.

Phản ứng đầu tiên của Trình Nhạc Ngôn là: Lại là cái đạo cụ hình thù kỳ quái nào cần "cùng nhau thưởng thức" nữa đây? Cậu sởn cả gai ốc theo phản xạ, nhưng khi nhìn kỹ lại, cậu phát hiện đó thực ra là — một chiếc kính râm.

Kính râm đấy.

Vậy nên ba Kim Chủ định dùng thứ này để giải quyết vấn đề đau mắt của cậu sao?

Cảm ơn anh, ba Kim Chủ, anh đúng là quá đỗi chu đáo.

— Một tên tư bản chu đáo đến phát sợ!!!

Đúng chất tư bản luôn rồi!

Trước đây chỉ biết anh là "máy quét công việc", giờ nhìn lại, đúng là cái máy không hơn không kém!!!

Làm việc không biết mệt là gì luôn!

Trong lòng Trình Nhạc Ngôn đang gào thét vì muốn cà khịa, thì lúc này, 419 – kẻ bị "bay màu" nãy giờ cũng xuất hiện trở lại.

Hệ thống cầm bản danh sách nhiệm vụ dài dằng dặc soi xét, sau đó bảo: "Ái chà, đợt nhiệm vụ đầu tiên tôi liệt kê các người đã làm sạch sành sanh rồi, tỷ lệ hoàn thành hiện tại là 81%, tốt lắm tốt lắm. Tiếp tục không? Nếu tiếp tục tôi sẽ liệt kê đợt thứ hai."

Trong lòng Trình Nhạc Ngôn lập tức đấu tranh dữ dội.

Thật sự rất muốn kiếm tiền, có tiền trước mặt mà không kiếm là cậu bứt rứt khó chịu cả người, nhưng vấn đề là kiếm số tiền này cũng khiến cậu "khó chịu" cả người theo nghĩa khác.

Thì... đúng là không có cái nào quá nhạy cảm, nhưng trong đó có rất nhiều nhiệm vụ cần phải diễn, lại còn phải đứng sát sạt vào nhau mà diễn. Có mấy lần cậu và Dung Vọng Chi không chú ý, lỡ chạm vào nhau, toàn phải nhờ 250 kéo cậu ra.

— Xin hãy chú ý, 250 kéo là kéo cậu, Trình Nhạc Ngôn.

Lúc đầu hệ thống vẫn định kéo Dung Vọng Chi, nhưng không hiểu sao Dung Vọng Chi lại có khả năng tự kiểm soát cực kỳ đáng kinh ngạc. Ngược lại là chính Trình Nhạc Ngôn, cậu càng lúc càng khó tự chủ, căn bản không muốn để hai linh hồn đang giao hòa phải tách rời.

Trải qua vài lần như thế, Trình Nhạc Ngôn chỉ cần nghĩ đến cảm giác lúc đó là tim lại đập thình thịch.

Dung Vọng Chi vẫn có thể bình tĩnh như không, còn cậu thì đúng là khổ không thấu. Cậu sợ nhất là có lần nào đó 250 không kịp kéo cậu ra, cậu vì "khinh nhờn" sếp mà làm anh nổi giận, lúc đó mấy cái dưa vàng xoài vàng dứa vàng của cậu bay màu hết thì biết làm sao.

Lúc này cậu đành đau lòng từ chối: "Thôi thế này là được rồi! Đừng làm nữa. Tôi còn muốn mau chóng về xem Trạc Trạc thế nào. Đứa nhỏ chắc chắn là sợ hãi lắm rồi. Dung lão bản, 70 vạn tích điểm của anh cũng đủ dùng một thời gian rồi nhỉ, không biết có đủ để anh tỉnh lại luôn không."

Nói chuyện với sếp đã suồng sã hơn nhiều, từ chối làm việc cũng rất hùng hồn.

Chủ yếu là cũng nhờ trải qua mọi chuyện vừa rồi, nói qua đủ loại lời thoại "vô liêm sỉ", hai người thật sự đã thân thiết hơn rất nhiều...

Cậu cảm thấy mình đã được diện kiến một mặt không ai biết của sếp luôn rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!