Y tá chưa hoàn hồn: "Vốn dĩ là cái bộ dạng sắp 'ngỏm' thế này à?"
Hộ lý cắn răng: "Vốn dĩ là cái bộ dạng sắp 'ngỏm' thế này."
Y tá: ……Bản thân
Dung Vọng Chi: ……Dung Vọng Chi: Rốt cuộc, tại sao, hôm nay, mình lại đến đây.
Ngón tay anh khẽ động đậy hai cái.
Ba Trình đã thấy con trai chơi súp rùa với con rể nên đã siêu thích nghi với cách giao tiếp này, nói: "Thật sự không sao, không cần cấp cứu, nó vốn là người thực vật mà, cô xem ngón tay con rể tôi vẫn còn động đậy được đây này."
Y tá bán tín bán nghi, kiểm tra đồng tử, lại lấy máy đo huyết áp ra đo cho anh, cuối cùng lau mồ hôi trên trán bảo: "Thôi được rồi. Vốn dĩ người nhà không được nằm giường bệnh nhân đâu đấy, nhưng mà tình cảnh của các người — thôi bỏ đi, cứ để cậu ấy nằm một lát."
Nói xong mới rời đi.
Kết quả một lúc sau, bác sĩ trực vào phòng, lại thêm một phen hú hồn, suýt nữa thì xông vào cấp cứu cho Dung Vọng Chi, đẩy đi sốc điện.
Ba mẹ Trình phải nói rát cả cổ bác sĩ mới tin đây chỉ là báo động giả.
Bác sĩ cũng cạn lời: "Không phải chứ, tôi từng thấy ăn vạ bệnh viện, thấy cò mồi bệnh viện, chứ chưa thấy cái 'bẫy bác sĩ' như nhà các người bao giờ!"
Ba mẹ Trình bàn bạc với nhau, thấy thế này cũng không ổn.
Mẹ Trình bảo: "Hay là mình đắp chăn cho Vọng Chi đi, đắp vào rồi bác sĩ không nhìn thấy thì sẽ không sao nữa." Ba Trình gật đầu: "Đúng, đúng!"Thế là mẹ Trình đặc biệt lấy ra một chiếc chăn hè màu trắng sạch sẽ mang từ nhà đi, đắp lên người Dung Vọng Chi.
Đắp xong, hai người nhìn ngắm một hồi, thấy cứ sai sai.
Kiểu như.... càng giống bệnh nan y giai đoạn cuối hơn.
Bỏ ra cũng thấy sai sai, trông như không còn gì vướng bận, sắp sửa theo gió mà đi.
Hay là đắp cao lên chút nữa?
Đang định kéo chăn đắp cao lên thì tình cờ thay, hai người bước vào cửa, chính là mẹ Dung và trợ lý Trần.
Trước đó quản gia Lý có gọi điện cho mẹ Dung kể chuyện ba của Trình Nhạc Ngôn nằm viện, còn nhắc đến việc ba mẹ đại thiếu phu nhân có vẻ không tán thành cuộc hôn nhân này cho lắm.
Mẹ Dung nghĩ thầm, thông gia nằm viện, thông gia còn không hài lòng với con trai mình, thế thì bà mẹ này phải xuất trận để thay con trai xoay chuyển tình thế rồi.
Thế là bà bảo trợ lý Trần chuẩn bị một ít đồ, lập tức hỏa tốc chạy tới.
Vừa mới đi giày cao gót lộp cộp vào trong thì thấy Dung Vọng Chi nằm trên giường bệnh, mặt không còn giọt máu, cả người như vỡ vụn, chẳng còn chút sức sống, như thể giây tiếp theo sẽ tan biến mất, mà bên cạnh còn có người đang đắp vải trắng lên mặt anh.... Vải trắng.... Túi xách trong tay mẹ Dung rơi bịch xuống đất, cả người cũng lảo đảo muốn ngã, bà gào khóc thảm thiết: "Con ơi, con trai của mẹ!! Sao lại thế này! Sao con lại đi sớm thế, để mẹ kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh thế này! Con trai của mẹ ơi!
Con không được chết, con quay lại đây, con mang mẹ đi cùng với!!"Trợ lý Trần vội đỡ lấy bà.
Nhìn Dung Vọng Chi trên giường bệnh, anh ta cũng không cầm được nước mắt: "Trịnh tổng, xin nén đau thương. Dung tổng.... cảm ơn ơn tri ngộ của anh. Năm đó tôi khởi nghiệp thất bại, nếu không có anh.... vậy mà không ngờ, nay anh lại ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ. Có lẽ là Thượng đế cần mở công ty nên mới triệu hồi anh đi thôi. Dung tổng, lên đường bình an."
Dung Vọng Chi cạn lời đến cực điểm, thực sự muốn dùng ngón chân quắp nát cái giường nhưng không quắp nổi, lúc này đành lặng lẽ giơ một bàn tay lên.
Kết quả là bà Trịnh giật nảy mình, kinh hãi hét lên: "Xác chết vùng dậy! Vọng Chi vùng dậy rồi! Không đúng, đây không phải vùng dậy.... đây là con nó muốn quay về nhìn mẹ một chút...."
Bà không biết lấy đâu ra sức lực, lúc này chẳng cần trợ lý Trần đỡ nữa, lao đến nắm lấy tay Dung Vọng Chi, vừa khóc vừa nói: "Vọng Chi, Vọng Chi con muốn về thăm mẹ phải không? Mẹ cũng nhớ con lắm! Con xem xong rồi thì đi đi! Trên người mẹ còn có miếng ngọc bội đại sư Lưu đã khai quang, đừng để nó làm con bị thương, âm dương cách trở, đây không phải là nơi con có thể quay về đâu!"
Nói đoạn, bà lại ấn tay Dung Vọng Chi xuống, kiên quyết nhét lại vào dưới tấm ga trải giường trắng muốt kia.
Dung Vọng Chi: …………Tôi thấy tôi vẫn còn có thể cấp cứu thêm một chút nữa mà.
Cuối cùng, mẹ Dung vừa khóc lóc thảm thiết, vừa mang vẻ mặt "đại nghĩa diệt thân", đưa tay kéo tấm chăn hè màu trắng lên, đắp kín mít cả người Dung Vọng Chi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!