Chương 39: (Vô Đề)

Để giúp đỡ ba kế trong ngày hôm nay, Trạc Trạc đã chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng.

Lúc này, cậu bé mang theo vẻ mặt hơi rụt rè, ngước đầu nhìn mẹ Trình, đôi mắt tràn đầy khao khát và mong đợi tình thân — tiện thể nói luôn, biểu cảm này là do Cố Sở dạy cậu.

Trạc Trạc cầu cứu Cố Tần, Cố Tần không chắc chắn nên đi hỏi anh trai mình là Cố Sở.

Cố Sở khẳng định, Trạc Trạc đáng yêu như thế, đến lúc đó cứ ôm chân người ta, nhìn chằm chằm đầy mong đợi, ai mà chẳng đầu hàng.

Đứa trẻ nhà nào nhìn anh như thế, anh tặng không đồ chơi cho nó luôn, chẳng thèm lấy tiền.

Cố Tần: "Thật không? Thế em cũng làm vậy được chứ?"

Cố Sở: "Xéo đi, đồ mập mạp."

Tóm lại là lúc này Trạc Trạc vẫn có chút căng thẳng, thầm nghĩ nếu không thành công thì sao, nếu không có tác dụng thì sao, nếu bà ngoại thấy Trạc Trạc chẳng đáng yêu chút nào thì biết làm thế nào?

Kết quả là....

Mẹ Trình cảm thấy trái tim mình như tan chảy.

Bà chỉ do dự chưa đầy hai giây đã vội vàng bế đứa trẻ lên, miệng nói: "Sao bà lại chê con chứ, bé ngoan thế này, sao bà ngoại lại chê được — trời ơi, tôi thế mà đã được làm bà ngoại rồi sao! Bé mấy tuổi rồi, bé có ăn trái cây không?"

Trình Nhạc Ngôn thừa thắng xông lên: "Mẹ, Trạc Trạc ba tuổi rồi, đứa nhỏ này đáng thương lắm, từ nhỏ đã bị bỏ rơi, đưa vào cô nhi viện.

Kết quả là cái cô nhi viện đó làm việc chẳng ra nhân tính gì cả...."

Cậu thao thao bất tuyệt, nói năng truyền cảm khiến mẹ Trình lại bắt đầu lau nước mắt, ôm lấy Trạc Trạc không muốn buông tay.

Sau đó, Trạc Trạc cầm chiếc thẻ ngân hàng giao vào tay mẹ Trình, nhìn bà đầy mong mỏi.

Mẹ Trình rốt cuộc cũng nhận lấy, dịu dàng nói: "Cảm ơn con, Trạc Trạc bảo bối, bà ngoại nhận nhé, Trạc Trạc đúng là một em bé hiếu thảo mà."

Bà lại nhìn về phía Trình Nhạc Ngôn, ánh mắt vô cùng phức tạp: "Ngôn Ngôn, con...."

Vừa nói bà vừa lã chã nước mắt: "Đứa nhỏ này, con sống không tốt sao không nói sớm với ba mẹ! Ba mẹ làm sao mà không tha thứ cho con được chứ!"

Bà không nhịn được nữa, lao lên ôm chầm lấy Trình Nhạc Ngôn.

Ba Trình, một người đàn ông thô kệch, lúc này cũng rơi nước mắt, xông tới cùng vợ ôm lấy con, cả gia đình ba người ôm nhau thành một khối.

Trình Nhạc Ngôn được bao bọc trong vòng tay ấm áp, vai áo bị nước mắt của hai người thấm ướt.

Một phần trong cậu như tách biệt ra ngoài ba người họ, thầm nghĩ: Ổn rồi ổn rồi, lần này chắc chắn không vấn đề gì, giải quyết hoàn mỹ, đúng là mình mà.

Nhưng một phần khác của cậu lại chìm đắm trong đó, vành mắt đỏ lên, sống mũi cay cay, suýt nữa thì rơi lệ thật.

Ba mẹ Trình khóc vài phút mới miễn cưỡng dừng lại.

Trạc Trạc rất hiểu chuyện, lấy khăn giấy lau nước mắt cho hai cụ, giọng điện tử từ đồng hồ điện thoại nói: "Không sao đâu, ông ngoại bà ngoại cũng là em bé, có thể muốn khóc là khóc thôi."Câu nói khiến ba mẹ Trình đều bật cười trong nước mắt.

Trong phòng bệnh không có nhiều không gian, cuối cùng mấy người ngồi trên giường bệnh và giường phụ bên cạnh.

Ba Trình là người khôi phục lại cảm xúc sớm nhất.

Ông luôn cho rằng ngày đó Trình Nhạc Ngôn đi vào đường lầm là vì quen biết bạn xấu, bị lôi kéo; nhưng đồng thời cũng là do ông quản giáo không nghiêm, cái gì cũng chiều theo con, quá mức nuông chiều nên không làm tròn trách nhiệm dạy bảo của cha mẹ.

Lúc này ông nghiêm túc nói: "Ngôn Ngôn, ba mẹ chắc chắn đứng về phía con, không bỏ mặc con đâu."

Trình Nhạc Ngôn: "Vâng vâng!" Tuy không phải ba mẹ thật của mình nhưng cảm động quá đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!