Chương 38: (Vô Đề)

Dung Vọng Chi: ............

Cậu để một đứa bé ba tuổi chắn phía trước.

Ba tuổi đấy.

Kết quả là Trạc Trạc gật đầu lia lịa, cực kỳ hưng phấn nói: "Của con!"

Sau đó còn đứng dậy, vỗ vỗ lên tay Dung Vọng Chi, mong đợi nhìn về phía Trình Nhạc Ngôn.

Trình Nhạc Ngôn: "Cái gì? Con bảo là đẩy cả ba con cùng đi à?"

Trạc Trạc: "Của con!"

Trình Nhạc Ngôn: "Đẩy ba con đi làm gì?... À! Ý con là, để anh ta cũng cùng chắn phía trước luôn?"

Trạc Trạc: "Của con của con!"

Trình Nhạc Ngôn phì cười: "Bảo bối à, hiếu thảo quá, đúng là hiếu thảo đến chết mất thôi. Cái này thì không cần đâu nhé, ba con đang sống thực vật, còn đang hồi phục mà, ba vẫn chưa súc vật đến mức đó đâu."

Giây tiếp theo, một chuyện kỳ diệu đã xảy ra: Tay của Dung Vọng Chi thế mà lại bướng bỉnh giơ lên.

Trình Nhạc Ngôn: ???

Ý gì đây? Ông chồng người thực vật thế mà cũng muốn đi cùng mình sao?

Cậu thực sự nghi ngờ bản thân mình, nhưng ngay sau đó, bên cạnh Dung Vọng Chi xuất hiện một cuốn sổ bìa đen, chữ mạ vàng.

Cái thứ này không được để cho Trạc Trạc nhìn thấy!! Dù sao trên đó cũng viết mấy chữ kiểu "Chủ nhân" này nọ, Trạc Trạc biết chữ mà!!

Trình Nhạc Ngôn nhanh tay lẹ mắt giật lấy cuốn sổ.

Trạc Trạc cũng không quá kinh ngạc, dù sao nhóc con cũng đã từng chứng kiến cảnh ba mình có đôi môi mọng và hàng lông mi dài ngoằng rồi, lúc này chỉ bình thản nhìn Trình Nhạc Ngôn, ánh mắt lộ vẻ tò mò.

Trình Nhạc Ngôn khẽ ho một tiếng, lật mở cuốn sổ.

Nhiệm vụ thứ hai đã được tạo ra.

[Mệnh lệnh của chủ nhân 2: Đưa tôi đi cùng.]

[Chi tiết nhiệm vụ: Không có.]

[Phần thưởng nhiệm vụ: Tài khoản ngân hàng tự động chuyển cho cậu một vạn.]

[Hình phạt nhiệm vụ: Mất mười tệ.]

Trình Nhạc Ngôn: ............

Trong lòng cậu gào thét: [Mất mười tệ? Mười tệ??? Ý gì đây, anh ta đang uy h**p ta sao!?]

419 rất ngơ ngác: [Hả? Không đâu, ký chủ, chỉ là mười tệ thôi mà, có lẽ anh ta chỉ muốn thể hiện là mình rất muốn đi thôi?]

Trình Nhạc Ngôn: [Cái gì gọi là "chỉ là mười tệ thôi" chứ, đó là mười tệ sao, đó rõ ràng là mạng của ta mà!]

Đáng ghét thật, Kim chủ ba ba đúng là nắm thóp được mình rồi!

Vậy thì còn cách nào khác đâu, chỉ có thể đưa Kim chủ ba ba đi cùng, sẵn tiện để anh ta chắn phía trước thôi!

Chao ôi, thật là. Rõ ràng là mình không muốn vậy đâu, cứ ép mình phải làm chuyện này cơ..... Hê hê.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!