Chương 35: (Vô Đề)

Trình Nhạc Ngôn: "Đến đây, hôm nay chú muốn dạy cho hai đứa một bài, chủ yếu nói về việc không được cố ý gây thương tích, chuyện đánh người gãy xương ấy, đặc biệt không được làm. Trạc Trạc, lật đến trang Cố ý gây thương tích đi con.

"Còn cháu nữa, Cố Tần bạn nhỏ, cháu cũng phải nghe cho kỹ đấy nhé. Ái chà hôm nay chỉ mang theo 《Luật Hình Sự》, lần sau chú sẽ nói cho hai đứa nghe về 《Luật Dân Sự》 và 《Luật Xử phạt vi phạm hành chính》 các thứ. Nói thông suốt thì tốt hơn."

Miệng Cố Tần há ra, mặt nhăn như khỉ ăn gừng, mếu máo nói: "... Dạ?"

Lúc trước đâu có nói ra ngoài chơi mà còn phải học bài đâu ạ?

Cậu nhóc béo đeo "mặt nạ đau khổ": "Hôm nay chúng ta ra ngoài chỉ để học cái này thôi ạ? Chú Trình, hay là chú giảng cho Trạc Trạc đi, cháu không nghe đâu."

Trình Nhạc Ngôn: "Không được, cháu phải nghe."

Ánh mắt Cố Sở dao động: "Ờ, hay là cậu giảng cho Cố Tần và Trạc Trạc đi, tôi không nghe đâu ha ha, tôi ra chỗ kia chơi Ultraman đây."

Trình Nhạc Ngôn: "Cậu cũng phải nghe! Lát nữa sẽ giảng đến phần không được đua xe đấy!"

Cố Sở cũng đeo "mặt nạ đau khổ": "Sớm biết thế này hôm nay tôi đã không đến rồi... Cái đó, tôi sực nhớ ra mẹ tôi bảo tôi về nhà có việc gấp, Trình ca, hay là tôi xin phép về trước——"

Làm Trình Nhạc Ngôn cũng phải phì cười.

Cậu vẫn cất cuốn sách đi: "Được rồi được rồi, sau này mới phổ cập kiến thức pháp luật cho mấy đứa."

Cậu dẫn ba đứa trẻ vào trung tâm thương mại.

Vốn tưởng buổi hẹn hôm nay là hai người lớn dắt hai trẻ con, giờ nhìn lại, thực ra giống một mình cậu dắt ba đứa trẻ thì đúng hơn.

Nhưng mà lại khá vui, vì cả ba đứa nhóc đều rất biết điều.

Cậu cũng được chứng kiến cảnh Trạc Trạc và Cố Tần giao tiếp với nhau như thế nào.

Đại khái là:

Trạc Trạc: "Của con?"

Cố Tần: "Không được, không được uống trà sữa đâu, em còn nhỏ lắm, không tốt cho sức khỏe."

Trạc Trạc: "Của con, của con."

Cố Tần: "A, con Pikachu này không phải món đồ chơi em thích nhất sao? Thế thì không được cho anh đâu, em tự giữ lấy nhé Trạc Trạc."

Trạc Trạc: "Của con, của con?"

Cố Tần: "Em hỏi Triệu Triệu thế nào rồi à, anh mất liên lạc rồi, để về hỏi anh Tiểu Kim xem sao."

Trình Nhạc Ngôn đứng xem nãy giờ: ............?

"Cái quái gì vậy!?" Cậu kinh hãi kêu lên, "Cố Tần cháu có siêu năng lực à, sao cháu biết Trạc Trạc đang nói cái gì?!"

Cố Tần vẻ mặt ngơ ngác: "Dạ? Không có mà chú, Trạc Trạc cũng có ra hiệu mà, cộng thêm ngữ điệu nữa là hiểu thôi. Ái chà lúc nhỏ Trạc Trạc chưa biết nói, cũng chưa biết ra hiệu, chỉ biết khóc thôi. Lúc đó em ấy vừa khóc là cháu biết ngay là đói, hay buồn ngủ, hay là cần thay tã rồi, giờ cũng giống hồi nhỏ thôi mà."

Cậu nhóc béo nói xong còn cười chất phác, gãi gãi đầu: "Hồi nhỏ toàn là cháu pha sữa cho Trạc Trạc, bón cho em ấy uống đấy ạ."

Trình Nhạc Ngôn há hốc mồm, trong lòng dâng lên sự kính trọng sâu sắc, thốt lên: "Ông bố trẻ! Cháu thực sự là một ông bố trẻ!!"

Vậy thì sao sau này cháu lại có thể lớn lên thành cái tên soái ca lạnh lùng đó được hả trời đất ơi!

Thời gian đối với hai đứa, rốt cuộc đã làm cái quái gì vậy!

Bị gọi trực tiếp là "ông bố trẻ", mặt Cố Tần đỏ bừng lên trong nháy mắt: "Ông bố trẻ gì chứ, không phải đâu! Chú đừng gọi thế mà!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!