Chương 15: (Vô Đề)

Dung Vọng Chi thực sự đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, nhưng chưa đợi anh ra tay, một chiếc Maybach đột ngột chậm rãi tiến lại gần. Quản gia Lý nhanh mắt, chạy nhỏ bước tới, mở cửa xe ngay khi xe vừa dừng hẳn.

Một bà lão bước xuống.

Bà tóc bạc trắng nhưng tinh thần quắc thước, dáng vẻ uy nghiêm, tuy có nếp nhăn nhưng được bảo dưỡng rất tốt.

Nhìn thấy cảnh tượng này, bà nhíu mày: "Làm cái gì thế này?"

Quản gia Lý: "Đến ăn vạ ạ, bà ta bảo bà ta đau tim."

Tám chữ ngắn gọn đã giải thích rõ tình hình.

Bà cụ nhướng mày.

Nghĩ lại thời trẻ, bà cũng từng vào sinh ra tử, trải qua đủ loại thăng trầm, thời kỳ gian nan nhất ngay cả tổ tiên Dung gia cũng phải bán đi. Sau đó bà cứng rắng gây dựng lại cơ nghiệp, chuộc lại nhà cũ.

Cái gì bà chưa từng thấy, cái gì bà không dám làm?

Giây tiếp theo, bà vung cây gậy trong tay ra, sải bước tiến lên, nằm thẳng xuống cạnh mẹ của Hạng Cảnh Lâm, miệng k** r*n: "Ối dồi ôi, bà già kia làm gì thế, sao lại nằm đây cản đường tôi! Không xong rồi, tôi ngã đau quá, chân tôi gãy rồi phải không! Năm nay tôi 80 rồi, cao huyết áp với bệnh tim đây này! Ối dồi ôi tôi không thở nổi nữa rồi!"

Toàn bộ quá trình diễn ra mượt mà như nước chảy mây trôi, khiến Trình Nhạc Ngôn không khỏi tôn kính, vỗ tay tán thưởng: Đến hay lắm, tuyệt lắm, bà đến đúng lúc lắm!!!

Đối phó với loại bà già này, chính là phải tung ra "Bà già bản Pro Max" mới trị được!

Chưa dừng lại ở đó, bà cụ còn gọi lớn: "Cái đứa ngồi xe lăn bên cạnh có phải cháu tôi không? Ối dồi ôi, cháu đích tôn của tôi đang là người thực vật, chắc bị bà ta làm cho tức đến bệnh nặng thêm rồi! Tức đến mức trượt cả khỏi xe lăn rồi kìa!"

Đúng vậy, bà lão này chính là bà nội của Dung Vọng Chi.

Cháu trai mà bà nói, đương nhiên là Dung Vọng Chi rồi.

Một phút sau, dưới sự chỉ đạo của bà nội, "người thực vật" Dung Vọng Chi cũng được đặt nằm xuống đất.

Mẹ Dung thấy tình thế này, dứt khoát nghiến răng, cũng nằm vật xuống đất, vừa "ối dồi ôi" vừa bảo mình năm nay 55 tuổi, cao huyết áp, bệnh mạch vành, bị dọa sợ phát khiếp, giờ chỗ nào cũng đau.

Trác Trác thấy các người thân đều ra sức như vậy, nhóc con cũng dứt khoát nằm xuống theo. Bé nghĩ bụng: Mình là người sắt, mình hết điện rồi, thế là tự hiểu mà ôm lấy ngực.

Cả bốn thế hệ cùng xuất trận, Dung lão thái thái rất hài lòng với tinh thần đoàn kết hợp tác này.

Hừ, muốn đấu với ta sao.

Chỉ là lúc tranh thủ liếc nhìn mặt cháu trai mình, bà cụ bị sốc đến mức rùng mình, suýt nữa thì đau tim thật: Cái quái gì thế này? Có bệnh không hả, Vọng Chi là người thực vật, sao lại trang điểm cho nó?

Vẽ mắt to đùng thế kia làm gì, nó là người thực vật chứ có phải đi thi hoa hậu đâu?

Ái chà, tí nữa mình phải chụp tấm hình mới được.

Khoan đã... khoan đã, cái thứ gì đang chảy ra từ mắt cháu mình thế kia!?

Là nước mắt sao?? Không lẽ là nước mắt thật!?

Khóc rồi! Đứa cháu người thực vật của bà cư nhiên khóc rồi!!!

Dung lão thái thái đau lòng khôn xiết, hét lên đầy nội lực: "Bà già chết tiệt kia, bà làm cháu trai người thực vật của tôi tức đến phát khóc rồi đây này!! Bà đợi mà đền tiền đi! Lần này không làm cho nhà bà phá sản thì họ của tôi sẽ viết ngược lại!"

À, nhân tiện thì bà cụ họ Vương.

Dung Vọng Chi (người bị ép nằm dưới đất trở thành một phần của đội quân ăn vạ): "..." Lúc trước còn lo lắng cho sức khỏe của bà nội, nhưng giờ xem ra, tốt lắm, rất sung sức.

Nhưng bà nội ơi, có thể tha cho con được không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!