Chương 105: Hoàn

"

"Nợ đó"." Trình Nhạc Ngôn lặp lại hai chữ này.

Dung Vọng Chi liền nói: "Em muốn trả ngay bây giờ? Vậy vận động một chút nhé?"

Trình Nhạc Ngôn run rẩy thật sự, đại não trống rỗng trong thoáng chốc, cậu lý nhí đáp: "Anh à, em thấy mình chẳng còn giọt nào nữa rồi."

Dung Vọng Chi: "Được thôi. Cứ nợ đó. Nhưng sẽ tính lãi."

Trình Nhạc Ngôn: "Lại còn lãi nữa… Sau này đừng gọi người ta dậy kiểu đó nha." Cậu có chút ngượng ngùng.

Dung Vọng Chi thản nhiên nói: "Cứ cảm giác em không nhiệt tình lắm, giống như mình anh đơn phương tình nguyện vậy, nên anh chỉ đành bỏ thêm tâm tư để lấy lòng em thôi. Cũng bình thường mà."

Trình Nhạc Ngôn cảm thấy hồn vía mình như bay lên mây.

Còn không nhiệt tình??? Tôi mà nhiệt tình thêm chút nữa thì hai ta cùng "đăng xuất" tại chỗ luôn đấy anh biết không???

Cậu dứt khoát chuyển chủ đề: "Mấy giờ rồi?"

Dung Vọng Chi: "Sáu giờ sáng."

Trình Nhạc Ngôn: "Đã giờ này rồi cơ à!?"

Dung Vọng Chi: "Ừ. Hôm qua em ngủ từ năm giờ chiều đến giờ, ngủ rất lâu rồi, cơm cũng chưa ăn nên anh mới gọi em dậy."

Trình Nhạc Ngôn cũng kinh ngạc. Hóa ra mình đã ngủ lâu đến thế. Xem ra lần trước cứu Trạc Trạc, tuy bản thân không cảm thấy gì nhưng cơ thể vẫn thực sự mệt mỏi, tinh thần cũng cần được nghỉ ngơi.

Trên tủ đầu giường có cháo đã được hâm nóng, Dung Vọng Chi ôm lấy cậu, đút từng thìa một.

Ăn xong, Trình Nhạc Ngôn sực nhớ ra điều gì: "Lúc trước anh nói đã rất lâu rồi không gặp em, là bao lâu?"

Dung Vọng Chi: "Ừm… chính là sau khi anh quay lại một năm trước, tạo ra một vụ tai nạn xe hơi rồi bị mất một phần ký ức, anh đã đến chỗ Trạc Trạc lúc trưởng thành, ở đó chín tháng."

Trình Nhạc Ngôn: !!!

Trước đây cậu đã từng thắc mắc vấn đề này, vì trong "căn phòng tối", lúc Trạc Trạc và Dung Vọng Chi từ biệt, Dung Vọng Chi còn dặn "mở laptop của ba ra" gì đó, lúc đó cậu đã tự hỏi sếp Dung có đoạn ký ức tương lai kia từ khi nào.

Hóa ra, đó không chỉ là "ký ức", mà sếp Dung đã đích thân xuyên đến chỗ Trạc Trạc lớn, trải qua chín tháng ở đó.

Trình Nhạc Ngôn: "Vụ "mất một phần ký ức" là sao?"

Dung Vọng Chi: "Cũng tương tự như Trạc Trạc lúc lớn, anh đột nhiên tỉnh lại vào ngày đầu tiên của vòng lặp chín tháng lần thứ tư. Những gì anh biết là anh đã tỉnh lại từ trạng thái thực vật mười mấy năm trước, nhưng em đã qua đời. Anh cũng giống như bọn Trạc Trạc, đồng bộ nhận được ký ức quá khứ của chúng ta, tiến triển đến đoạn em đưa anh và Trạc Trạc đến bệnh viện gặp bố mẹ em.

Anh chắc chắn ký ức mười mấy năm ở giữa là giả, đương nhiên cũng cảm thấy cái chết của em là giả, nên đã tốn rất nhiều công sức để tìm em."

Trình Nhạc Ngôn: "Sau đó thì sao?"

"Không tìm thấy. Sau đó…" Sắc mặt Dung Vọng Chi trở nên hơi kỳ lạ, "Sau đó, Trạc Trạc muốn đuổi anh ra khỏi hội đồng quản trị, nguyên văn là, bảo anh nghỉ hưu sớm đi để nó còn được hiếu thảo với anh."

Trình Nhạc Ngôn: "…………"

Xâu chuỗi lại được rồi!

Mọi chuyện năm xưa hoàn toàn được xâu chuỗi lại rồi!

Dung Vọng Chi: "Sau đó nữa, anh còn biết Giang Vị Nhiên bày ra cái phòng tối để nhốt Trạc Trạc vào. Đám trẻ con đó quậy thì quậy, nhưng tiền đề là không được quá trớn. Anh định nhúng tay vào, kết quả Trạc Trạc không cho, nó bảo nó thích chơi trò đó."

Trình Nhạc Ngôn: …Á á á!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!