Trình Nhạc Ngôn đầy đầu chấm hỏi, không nhịn được mà hỏi: "Hả? Cái gì mà đòi hơi ít? Còn món quà anh vừa nói là sao, cái gì mà mười người?"
Dung Vọng Chi: "Ừm... mười người kiểu kiểu như Cố Tần ấy, để Trạc Trạc chọn."
Trình Nhạc Ngôn: "Hả???"
Dung Vọng Chi: "Trạc Trạc thiếu thốn tình cảm, muốn có tình yêu. Một Cố Tần không đủ thì thêm vài người nữa là được. Chất lượng không ổn thì lấy số lượng bù vào."
Trình Nhạc Ngôn ngẩn tò te, nhất thời không biết nên châm chọc thế nào cho phải.
Cách này cũng quá là đơn giản thô bạo rồi đấy!
Cậu thậm chí không biết Dung ông chủ đây là đang hố con trai hay là đang hố con rể nữa.
Cậu lại hỏi: "Nhưng mà làm sao anh làm được thế? Tìm đâu ra mười người như vậy?"
Dung Vọng Chi: "Thì bàn bạc một chút với Ý chí Thế giới thôi."
Anh đại khái kể lại những chuyện đã gặp trước đó, cùng nội dung cuộc trò chuyện với Ý chí Thế giới.
Trình Nhạc Ngôn: "Vãi thật, hèn gì lúc tôi ở trong thao trường, nghe Ý chí Thế giới nói về anh toàn là 'vô liêm sỉ, xảo quyệt, nham hiểm, tham lam'."
Dung Vọng Chi chẳng mảy may để tâm: "Không sao. Nó muốn nói gì thì nói."
Trình Nhạc Ngôn: "Anh đợi chút để tôi nghĩ lại đã. Vậy ra cái bóng lưng lúc trước anh nhìn thấy chính là bản thân anh sao! Hèn gì tổ hệ thống của chúng ta bị đổi cũng là vì anh!"
Thật lòng mà nói, nhắc tới đây, cậu không khỏi cảm thấy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Chủ yếu là, may mà 419 biến thành tổ Cốt truyện, chứ nếu mình bị trói định với hệ thống R18, thì chẳng biết phải làm bao nhiêu chuyện mất mặt, mang bao nhiêu cái buff xấu hổ trên người nữa.
May mắn, thật quá may mắn.
Vẫn là Dung ông chủ nhà anh gánh vác tất cả rồi.
Cậu kể sơ qua cho Dung Vọng Chi về những chuyện liên quan đến Trạc Trạc trong thao trường, rồi nói: "Vậy là bây giờ mọi chuyện đã xong xuôi hết rồi?"
Dung Vọng Chi: "Đúng vậy."
Trình Nhạc Ngôn: "Sao chẳng có chút cảm giác nghi thức nào thế nhỉ! Cũng không có màn hạ màn, anh hiểu không, kiểu như chúng ta đều đứng trên sân khấu, rồi trên cao bỗng rớt xuống bao nhiêu là hoa, rồi giấy vụn lấp lánh này nọ. Sau đó Ý chí Thế giới lần lượt trao giải cho chúng ta, thưởng thêm ít đồ tốt chẳng hạn. Bây giờ cứ thấy sao sao ấy, chẳng giống đang ăn mừng gì cả!
Nhạt nhẽo quá, chiến thắng mà không ăn mừng thì cứ thấy nó không thực!"
Dung Vọng Chi lặp lại một lần: "'Không thực'. Câu này tôi biết giải. 'Ăn mừng', tôi cũng biết luôn."
Anh trực tiếp xoay người ép Trình Nhạc Ngôn xuống dưới, nắm chặt lấy tay đối phương, hôn lên môi cậu rồi nhìn cậu nói: "Làm đi. Mãnh liệt một chút. Như vậy là sẽ cảm nhận được sự chân thực ngay. Như vậy cũng rất giống ăn mừng."
Một mặt Trình Nhạc Ngôn thấy Dung ông chủ bây giờ trong đầu chỉ toàn chứa mấy thứ này thôi sao, mặt khác thì... lại...
Ở trong "thao trường" với Trạc Trạc, tuy ở đó không có khái niệm thời gian, nhưng trong lòng cậu cứ thấy như đã lâu lắm rồi chưa được gặp Dung Vọng Chi.
Nói thật lòng, lúc ở bên con trai cậu cũng có chút nhớ Dung ông chủ.
Dù sao thì "tiểu biệt thắng tân hôn", bây giờ vừa là tiểu biệt, vừa là tân hôn, nhìn lại Dung Vọng Chi, nói đi cũng phải nói lại, cái mặt vẫn đẹp trai thật. Quả thực cũng có chút rạo rực trong lòng.
Đã vậy thì, chi bằng cứ...
Dung Vọng Chi áp sát môi mình lên môi cậu, Trình Nhạc Ngôn nửa đẩy nửa thuận theo, vừa tranh thủ thốt ra một câu "hay là đợi đến tối đi", vừa đưa tay vòng qua cổ đối phương, để anh hôn tới tấp.
Nụ hôn này vừa dịu dàng vừa quyến luyến, vừa tình tứ vừa nồng nàn, Dung Vọng Chi rất dụng tâm hôn cậu, dỗ dành cậu, hòa tan cậu, Trình Nhạc Ngôn bị hôn đến mức đầu óc mơ màng.
Chỉ là...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!