Chương 47: (Vô Đề)

Sáng sớm, cơn gió mùa thu nơi khe núi rét lạnh đến thấu xương, từng tia nắng xuyên qua chướng ngại vật dừng lại trên căn nhà gỗ trong rừng.

Diệp Cẩn Dư nằm trong một gian nhà gỗ nhắm chặt hai mắt, lúc này dường như bị ánh sáng chiếu vào quấy rối giác ngủ của mình, nàng nhíu chặt lông mày, hai hàng lông mi dày cong vút khẽ run rẩy, hai mắt chậm rãi mở ra, ngơ ngác nhìn chằm chằm vào nóc nhà đơn sơ trước mắt, sau đo đột nhiên mở to mắt, đứng dậy xuống giường, vội vàng cầm giày chạy ra ngoài cửa.

"Xin hỏi có ai ở đây không?"

"

Tô Tại Khanh đang sắc thuốc trong phòng bếp, nghe tiếng người gọi liền đoán được có lẽ tiểu cô nương kia đã tỉnh lại, trong lòng không khỏi vui mừng: "Ta ở đây, có chuyện gì vậy? Ngươi còn cảm thấy chỗ nào không thoải mái sao?""

"Ngươi có thấy người bên cạnh ta không? Huynh ấy cùng rơi xuống từ trên vách núi với ta, huynh ấy sao rồi, có bị thương nặng không?""

Vừa tỉnh lại không nhìn thấy Tô Ngộ An vốn dĩ nên ở bên cạnh mình, Diệp Cẩn Dư suýt nữa đã sợ chết khiếp, bây giờ nhìn thấy người có thể đã cứu bọn họ, nàng vô thức coi nàng ấy trở thành một cọng rơm cứu mạng.

Nhìn thấy vẻ mặt sửng sốt và sự im lặng của người đối diện, trong lòng Diệp Cẩn Dư lập tức trầm xuống, vừa sốt ruột lo lắng vừa bất lực, hốc mắt dần dần trở nên đỏ ửng, trong đầu lại bắt đầu xuất hiện những phỏng đoán theo chiều hướng tiêu cực, nhưng vẫn ôm một tia hi vọng cẩn thận hỏi: "Nơi ngươi tìm thấy ta thực sự không phát hiện ra người nào khác hoặc dấu vết khác để lại sao?""

Tô Tại Khanh nắm lấy tay nàng nhẹ nhàng vỗ về, giọng nói dịu dàng mang theo sự trấn an: "Ngươi đứng lo lắng, nếu thực sự còn một người, chắc chắn hắn đã ở một nơi khác, sẽ không gặp bất cứ nguy hiểm nào, cô nương ăn chút gì đó trước, sau đó ta sẽ dẫn ngươi đi tìm hắn.""

Đầu óc choáng váng của Diệp Cẩn Dư cuối cùng cũng có có một cơ hội nghỉ ngơi, nàng khẩn cầu nói: "Ta ăn không vào, ngươi có thể dẫn ta đi tìm huynh ấy trước được không? Huynh ấy thực sự rất quan trọng đối với ta.""

Tô Tại Khanh lộ vẻ chần chờ: "Nhưng đã gần một ngày một đêm ngươi không ăn cái gì rồi, bây giờ cơ thể của ngươi vô cùng suy yếu.""

"Không sao cả, không được tận mắt nhìn thấy huynh ấy thoát khỏi nguy hiểm, ta thực sự không yên lòng."

"

"Vậy được rồi."

" Thấy nàng kiên trì như vậy, Tô Tại Khanh cũng không tiếp tục khuyên nhủ nữa.

"Ta sao nhà lấy một chút đồ, ngươi đợi một lát, sẽ nhanh thôi."

" Tô Tại Khanh quay lại gian nhà mà Diệp Cẩn Dư vừa đi ra, một lát sau xách theo một chiếc giỏ: "Đi thôi, cũng không xa lắm.""

Hai người các nàng đi trên một con đường núi nhỏ do được nhiều người đi đường dẫm lên tạo thành, quanh co gập ghềnh, không bằng phẳng, thỉnh thoảng còn có một vài cạnh cây bụi gai khô vươn ra cản đường, cho dù không xa nhưng cũng tốn không ít thời gian.

Tô Tại Khanh vừa dẫn đường vừa cố gắng làm phân tán tâm trạng lo lắng của Diệp Cần Dư, mở miệng nói chuyện: "Năm nay cô nương bao nhiêu tuổi rồi?""

Diệp Cẩn Dư lo lắng cho Tô Ngộ An, suốt dọc đường, cả người như lơ lửng trên không trung, vừa vời, không một chỗ dựa, bởi vì trong lòng đang hỗn loạn, nàng vô thức trả lời: "Mười lăm.""

"Trong nhà yên tâm để một mình cô nương ra ngoài thế sao? Cha mẹ không quan tâm sao?""

"Bọn họ rất tốt."

" Nghĩ đến người thân của mình, trong lòng Diệp Cẩn Dư vô cùng chua xót, rất muốn khóc.

Bởi vì Diệp Cẩn Dư không còn tâm trí đề phòng người khác và những suy nghĩ trong đầu cực kỳ hỗn loạn nên trong suốt quảng đường ngắn ngủi tiếp theo, Tô Tại Khanh nhẹ nhàng hỏi thêm một vài câu, vốn dĩ chỉ muốn biết một chút, nhưng cuối cùng nàng lại giống như cây đậu kể lại quá trình ở bên cạnh nhau của mình và vị hôn phu, còn có vị hôn phu kia đối xử tốt với nàng như thế nào.

Tô Tại Khanh rơi vào im lặng, trong lòng cảm khái tiểu cô nương này thật đơn thuần, nói chuyện với một người lạ mà không hề có bất cứ sự đề phòng nào, nhưng đồng thời càng thêm yêu thích nàng.

"Tỷ tỷ, hôm nay là ngày mấy?""

Tô Tại Khanh nói: "Cô nương cứ gọi ta là Tô a di đi, ta nhiều tuổi hơn cô nương rất nhiều. Hôm nay là ngày 21 tháng mười, đừng suốt ruột, qua khúc quanh này là đến nơi rồi.""

Diệp Cẩn Dư mơ hồ cảm thấy không đúng lắm, lúc nàng rơi xuống vách núi mới là ngày mười chín, vậy thì đã qua hai ngày, nhưng tại sao lúc nãy nàng ta nói mới chỉ một ngày một đêm? Nhưng nàng còn chưa kịp nghĩ lại thì câu nói tiếp theo đã lập tức kéo toàn bộ sự chú ý của nàng trở lại.

Sau khi rẽ vào một khúc quanh cuối cùng trong rừng, tầm mắt trước mặt đột nhiên sáng sủa hơn không ít, một ngôi nhà có kết cấu gần giống với căn nhà gỗ của Tô Tại Khanh xuất hiện ngay trước mắt, một nam nhân đứng trước tiểu viện làm từ gỗ Mộc Lan, cho dù lúc này Diệp Cẩn Dư đang hỗn loạn cũng có thể từ trên khuôn mặt gã nam nhân kia nhìn ra được rõ ràng, hắn không chào đón các nàng.

Ít nhất là không chào đón người lạ như nàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!