Kha Dương quỳ đội chậu ngâm chân của sư phụ cả sáu tiếng đồng hồ, trong chứa nước muốn kết thành tầng băng mỏng, khăn mặt vắt ở thành chậu đã sớm đông thành một khối cứng ngắc.
Kha Dương cảm thấy cả người tê rần từ đầu tới chân.
Ngốc Tam Nhi cũng không khá hơn là bao, tay mất sức, lưng mất lực làm đổ gần phân nửa nước trong chậu, quần áo ướt nhẹp mà sư phụ cũng không cho thay, lạnh tới mức hai hàm răng đánh lạch cạch, Kha Dương nghĩ nếu răng nó cứ kêu mãi như thế nhất định sẽ nát.
"Sư phụ," Kha Dương giơ chậu lên cử động cổ mấy cái rồi nói lớn về phía phòng sư phụ, "Chuyện này không liên quan tới Ngốc Tam Nhi, nó sắp chịu không nổi rồi mai sẽ bệnh mất, cho nó ngủ đi…."
Phòng sư phụ im lặng, đèn cũng không hề mở y như người ngủ mất rồi, nhưng nếu hai người để ý kỹ vẫn có thể nghe tiếng gã lầm bầm nho nhỏ. Ngốc Tam Nhi không chịu thua nói thầm: "Xin ông ấy làm gì, ông đây chịu được!"
"Chuyện này không liên quan tới em," Kha Dương liếc Ngốc Tam Nhi một cái, mặt nó trắng bệch dưới ánh trăng vừa nhìn là biết không chịu nổi quá mười phút nữa, "Bày đặt kiên cường gì không biết."
"Sao lại không liên quan, chuyện này do em nói mà ra! Sao không liên quan." Ngốc Tam Nhi cúi đầu hắt xì một cái, chút nữa văng luôn cái cổ, nước lại đổ lên người một phần nữa.
"Đúng vậy, nó không tránh can hệ được." Tiếng sư phụ đột nhiên vang ra từ trong phòng, nói xong một câu lại tiếp tục im lặng.
"Sư phụ, người nghĩ lại đi," Kha Dương nhìn thoáng qua Ngốc Tam Nhi, "Người cũng biết Ngốc Tam Nhi có thể giữ chuyện này lâu như vậy cũng không nói ra không dễ mà, quan hệ của con với nó chỉ có từ keo sơn….. Ngốc Tam Nhi là một đứa nghĩa khí, không phải người nói sống trên đời nặng nhất là chữ "nghĩa" sao…"
Kha Dương không nghĩ rằng phải nói nhiều như thế nhưng Ngốc Tam Nhi thật sự chịu không nổi nữa rồi mà sư phụ lại là kiểu người mềm cứng không ăn chỉ có thể vuốt lông, vuốt thoải mái không chừng tha cho Ngốc Tam Nhi đi ngủ.
Sư phụ im lặng hồi lâu rồi mở cửa phòng đi ra, cũng không mở đèn thong thong thả thả bước đều từng bước tới, bộ dáng kiểu này làm Kha Dương nháy mắt sinh ra ảo giác sư phụ có mấy phần khí chất thần tiên…..
"Tam Nhi đi ngủ đi." Sư phụ đứng trước mặt hai người một lúc mới mở miệng.
"Con không đi, Dương ca ngủ con mới ngủ." Ngốc Tam Nhi cứng cổ liếc cha mình một cái.
Kha Dương trừng nó một cái, hạ giọng: "Kêu đi ngủ thì đi đi, cứng đầu cái gì, cút về phòng của em nhanh."
"Ta có chuyên muốn nói với Kha Dương, ngủ đi, nếu không phục thì tối mai quỳ tiếp." Kha Lương Sơn bình tĩnh nói một câu, dù bề ngoài gã nhìn như sóng yên biển lặng nhưng trong lòng đã cuộn trào sóng gió rồi, những chuyện trước kia theo Kha Dương từ nhỏ lớn lên…….. tất cả gom lại một chỗ khiến gã cảm thấy muốn thở không thông.
Lúc Ngốc Tam Nhi quay về phòng tắt đèn rồi gã mới chỉ chỉ vào đầu Kha Dương: "Bỏ xuống đi, lại đây."
Kha Dương theo sư phụ vào phòng của gã, vừa vào liền thấy cái hộp gỗ đặt ở trên bàn.
Hồi chiều cậu cùng Ngốc Tam Nhi moi cái hộp từ dưới giường sư phụ ra, còn chưa kịp mở thì sư phụ bước vào phòng nhìn thấy bọn họ ôm cái hộp, gã lập tức vung cây gậy chống trong tay qua đập một trận, Ngốc Tam Nhi la hét như tù nhân bị ngược đãi còn Kha Dương cắn răng không lên tiếng, nhưng đau đến mức làm cậu hiểu rằng sư phụ đánh ác thật, từ nhỏ tới lớn cậu chưa từng bị ai đánh mạnh đến vậy.
"Muốn xem?" Kha Lương Sơn ngồi vào bên bàn sờ sờ cái hộp.
"Dạ." Kha Dương thành thật gật đầu, nếu không muốn coi thì ai thèm cọ một đầu đầy bụi chui rút dưới giường sư phụ chứ.
"Vậy ta cho con xem." Kha Lương Sơn đứng lên gỡ thắt lưng quần.
Kha Dương sửng sốt lùi lại từng bước: "Sư phụ muốn cho con coi cái gì vậy…."
"Mi bớt vô lại thì chết à?" Kha Lương Sơn quét mắt nhìn cậu một lượt, c ởi thắt lưng lấy ra một cái chìa khóa nhỏ.
Không ngờ ngày nào sư phụ cũng đem theo chìa khóa bên mình, Kha Dương muốn nói ngài phí công giấu chìa khóa vậy làm gì, Ngốc Tam Nhi cạy khóa còn không tới hai phút kìa, nhưng rốt cuộc vẫn im lặng vì sư phụ mở hộp ra rồi.
Kha Dương há nửa miệng nhìn vào trong hộp, có một tấm hình đen trắng cũ nát cùng với một chìa khóa bằng đồng.
"Nhìn đi." Sư phụ đổ hộp ra trước mặt cậu.
Tay Kha Dương phát run thiếu chút nữa chụp không kịp tấm hình.
Ảnh chụp một cặp vợ chồng, người vợ đang ẵm đứa con vài tháng tuổi. Từ cái nhìn đầu tiên Kha Dương liền biết người trong tấm ảnh chính là cha mẹ cậu.
Cậu nhìn chăm chăm tấm ảnh, tay vẫn run rẩy, lớn như vậy rồi đây là lần đầu nhìn thấy cha mẹ mình, ảnh chụp rất mơ hồ nhưng cậu vẫn chăm chú nhìn hai gương mặt đó như muốn moi móc thứ gì từ trí nhớ.
Đương nhiên, phí công vô ích, hai gương mặt này không không hề có trong ký ức của cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!