Kha Dương lớn tới giờ chưa từng sinh bệnh như vậy, đau dạ dày là di chứng khi lần đầu bị quấn thân.
Sư phụ thường xuyên thở dài nói rằng cậu lưu lại bệnh căn, nhưng Kha dương không nghĩ vậy, lần đó gần như muốn mạng cậu luôn nên còn sống được tới bây giờ mà chỉ đau dạ dày một chút chẳng tính là gì cả, cậu còn thấy mình vận khí không tệ.
Trừ lần đó ra, cậu ngay cả cảm mạo cũng rất ít chứ đừng nói đá chăn liền phát sốt, thiệt mới nghe lần đầu.
Diệp Huân quá yếu ớt rồi, nhất định đút lót cửa sau mới vào được trường cảnh sát, còn vào tới cục cảnh sát đương nhiên là đút lót nhiều hơn…. Kha Dương đứng trên xe bus công cộng suy tư nửa ngày rồi đưa ra kết luận này.
Kết luận gì thì kết luận, sự thật nguyên nhân Diệp Huân bị bệnh đều tránh không khỏi liên quan việc cậu ngủ đá chăn.
Kha Dương vừa xuống xe cũng không đến nhà Diệp Huân ngay mà chạy tới nhà thuốc mua thuốc hạ sốt. Vốn muốn mua thêm thuốc cảm mạo này nọ nhưng lại không đủ tiền, quỹ riêng của cậu ở trong áo lông trong ngăn tủ nhưng chạy gấp quá nên không kịp quay về.
Thôi cứ như vậy đi, không phải chỉ cảm mạo sao, quấn chăn nằm mấy tiếng đồng hồ cho ra thân mồ hôi là được. Theo lời sư phụ nói, lúc Ngốc Tam Nhi học tiểu học thân thể rất yếu kém hay phát sốt, chính là dựa vào chiêu này mà đối phó thử trăm lần linh nghiệm trăm lần.
Kha Dương cho rằng làm gì có chuyện trời sinh kém cỏi, bởi vì anh cả anh hai mới nhìn chẳng thấy có bao nhiêu thông minh cũng không thể nói họ đoạt được dinh dưỡng gì từ Ngốc Tam Nhi khi ở trong bụng mẹ, nhưng đầu óc bị sốt tới hỏng là thật, nói chuyện chưa bao giờ vòng vo muốn sao nói đó.
Kha Dương đứng trước cửa nhà Diệp Huân gõ cả năm phút mới thấy hắn ra mở cửa. Kha Dương vừa nhìn thấy Diệp Huân liền hiểu rằng cơn sốt này không thể dùng chăn ủ ra mồ hôi là xong được.
Sắc mặt Diệp Huân vừa tái nhợt vừa ửng đỏ một cách bất thường, trong mắt còn mơ hồ có tơ máu, hắn lấy tay vịn cửa nhìn Kha Dương, khàn giọng hỏi một câu: "Cậu đến nhận chết phải không."
"Đúng vậy," Kha Dương đỡ Diệp Huân, đụng vào cánh tay hắn lộ ra bên ngoài áo ngủ, nóng đến kinh người: "Ngài mau ban thưởng một ly rượu độc đi, chở ngài tới bệnh viện rồi em uống ngay lập tức."
"Bệnh viện? Không đi," Diệp Huân hất tay Kha Dương ra, trở về phòng ngủ nằm tiếp, cả người đau đớn mệt mỏi, "Cậu đến đây làm gì?"
"Em đến nhận chết đó…" Kha Dương lấy ly rót cho Diệp Huân một ly nước ấm, mang theo thuốc hạ sốt vào phòng ngủ, "Sao không chịu đi bệnh viện, anh soi gương đi, nhìn y như mới bị người ta bạo cúc một trận á."
"Dơ." Diệp Huân cau mày đắp chăn, hắn ghét đi bệnh viện, mùi thuốc sát trùng khiến hắn cảm thấy trong không khí tràn ngập những thứ dơ bẩn ghê tởm.
"Cuồng sạch sẽ là bệnh, phải trị, hiểu không," Kha Dương quỳ một chân lên giường rướng người đưa thuốc tới trước mặt hắn, "Uống thuốc xong rồi nói…. Thân thể anh yếu ớt kiểu gì vậy, em đá chăn mười mấy năm cũng có bệnh đâu."
Diệp Huân nhận ly nước phối hợp uống thuốc, uống xong còn nhìn thoáng qua chân Kha Dương: "Đi xuống."
"Vâng vâng vâng," Kha Dương lập tức buông chân xuống, "Em có leo lên đâu, nhà anh có nhiệt kế không?"
"Ngăn tủ trong phòng khách, tự mình tìm đi." Diệp Huân vùi mình trong chăn nói ra, âm thanh vẫn nghèn nghẹn.
Kha Dương chưa từng chăm sóc ai cả, cuộc sống của cậu chỉ có hai người đàn ông là sư phụ cùng Ngốc Tam Nhi, trong ấn tượng thì sư phụ không có bệnh còn Ngốc Tam Nhân sau khi học tiểu học thì bệnh tật gì cũng mau hết, không có cần cậu chăm sóc.
Kha Dương lúc đem nhiệt kế cho Diệp Huân còn phải suy nghĩ cái này cần đo trong bao lâu.
"Hơn hai năm rồi tôi không có bị sốt," Diệp Huân kẹp nhiệt kế xong thì nằm nghiêng người có chút bực bội: "Thân thể tôi tốt lắm, sẽ không vì đá chăn có một đêm mà cảm mạo phát sốt nghiêm trọng tới vậy."
"Ừm," Kha Dương gật đầu, ngồi xổm ở đầu giường, cảm thấy ý Diệp Huân là phát sốt thế này không phải chuyện ngoài ý muốn, "Ý của anh là sao?"
"Phải biết rõ coi giữa chúng ta rốt cuộc xảy ra chuyện gì," Diệp Huân từ từ nhắm hai mắt lông mi khẽ run rẩy, "Nhìn cậu bình thản như vậy có phải chuẩn bị hết các tình huống rồi hay không."
Kha Dương không nói gì mà chỉ nhìn mặt của Diệp Huân. Diện mạo Diệp Huân thuộc loại không cười nhìn rất lạnh lẽo, có biểu cảm thì trở nên ôn hòa, nhưng gộp chung lại thì nhìn không ra cảm xúc gì cả.
Diệp Huân đương nhiên không biết suy nghĩ của cậu, không phải cậu không muốn tìm hiểu chuyện này mà cậu rất rõ ràng đây là chuyện không phải muốn biết là biết, ngay cả bắt đầu từ đâu cũng không biết nếu lỗ m ãng làm càn ngược lại có thể đẩy mọi chuyện tới phương hướng không lường được.
Ví dụ Diệp Huân tự xưng có thân thể rất tốt hiện lại bệnh thành như vậy, không nhất định liên quan tới chuyện này nhưng cũng không nhất định không liên quan.
"Việc này có thể nghe theo em không?" Kha Dương ngồi chồm hổm không thoải mái nên ngồi bệt luôn xuống sàn.
"Cậu tính làm thế nào…." Diệp Huân nghẹn giọng hỏi một câu, hỏi xong thì ho khan một trận, "Cách xa tôi một chút, coi chừng lây qua cậu."
"Chờ anh hết bệnh rồi nói sau, việc này không phải chỉ một hai câu là nói xong," Kha Dương thấy Diệp Huân có muốn cũng không dễ dàng lây bệnh cho cậu, nhưng vẫn lui lui lại, tốt nhất vẫn nên chiều lòng người bệnh, "Anh muốn ăn cái gì không?"
Diệp Huân hí mắt nhìn nhìn Kha Dương ngồi xếp bằng ở đầu giường của hắn, khóe miệng cong thành nụ cười rất nhạt, hắn thật sự rất đói nhưng lại chẳng có khẩu vị gì, "Uây, cậu nấu cho tôi ăn sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!