Chương 13: (Vô Đề)

Thời điểm tan tầm giữa trưa, Diệp Huân dựa vào trên bàn không có miếng sức ăn cơm, mới tới 12 giờ trưa đã phải chạy giải quyết báo nguy bốn năm lần, theo lời Tần Vĩ khi nói chuyện phiếm thì một ngày chạy mười mấy lần đều là chuyện bình thường. Không nghĩ tới làm việc ở cục cảnh sát chính là như vậy, không biết Diệp Huân thoạt nhìn sống rất an nhàn sung sướng làm sao mà chịu được.

"Tiểu Diệp, không thoải mái hả?" Tần Vĩ thường đi ăn cơm chung với Diệp Huân, hôm nay hắn không nhúc nhích anh cũng không đi  mà ngồi đó nhai bánh quy.

Kha Dương cảm thấy rất nhức đầu, Tần Vĩ này rất quen thuộc với Diệp Huân, cậu không biết hai người ở chung một chỗ sẽ trao đổi những gì nên thành ra chỉ có Tần Vĩ nói ra rả còn cậu một bên phát sầu.

"Muốn ngủ một chút." Kha Dương nhắm mắt giả vờ ngủ.

"Thật sự không thoải mái sao? Bình thường cậu dù buồn ngủ tới đâu cũng ăn xong mới ngủ mà." Tần Vĩ nhích lại gần.

Kha Dương có thể nghe tiếng Tần Vĩ vừa ăn bánh vừa nói chuyện từ phía trên truyền xuống, cậu muốn nói anh ăn trước đi rồi nói sau nhưng chưa kịp mở miệng đã cảm giá có cái gì đó rớt xuống mặt mình.

"Ối, anh không cố ý." Tần Vĩ nhanh chóng giải thích.

Kha Dương sờ sờ trên mặt rồi đưa ra trước mắt để nhìn, là vụn bánh quy.

"Cái này rớt ra từ miệng hay từ tay anh vậy," Kha Dương phủi đống bột bánh rơi trên mặt bàn xuống đất, nhìn thoáng qua Tần Vĩ, anh không trả lời mà ngạc nhiên nhìn cậu.

Kha Dương nhanh chóng phản ứng lại, Diệp Huân không phải kiểu người chỉ qua loa hai ba câu là cho qua, cậu đứng lên chạy thẳng ra bồn rửa mặt bên ngoài còn học cách nói chuyện của Diệp Huân nói một câu: "Răng anh mẻ rồi phải không?"

Kha Dương đứng trước vòi nước tự hỏi có nên gọi cho Diệp Huân hỏi xem chút nữa nên làm sao ăn cơm cùng Tần Vĩ thì di động đã kêu trước, tên hiện lên là Kha Dương.

Một hồi phải sửa tên này mới được, nhìn kỳ cục quá, Kha Dương vừa nghĩ vừa tiếp điện thoại: "Anh, tan học rồi? Viết tên trên bài thi là Kha Dương hay Diệp Huân vậy….."

"Cậu dám buôn bán hàng đồi trụy hả?" Diệp Huân cắt ngang lời của cậu.

"Không chỉ đồ đồi trụy, còn cái khác nữa…." Kha Dương đáp trôi chảy xong mới phục hồi tinh thần, giọng điệu này của Diệp Huân rõ ràng không muốn thảo luận chuyện bán đồ đồi trụy, "Anh, anh gặp lão Bàn rồi sao?"

"Tôi không biết lão Bàn lão Bát gì sất," buổi sáng Diệp Huân thấy một túi đồ đồi trụy đã muốn chạy thẳng tới cục cảnh sát tát cho Kha Dương một bạt tai, lại nghĩ tới hiện giờ Kha Dương đang xài thân thể mình nên đành nghẹn đến giữa trưa thì không nghẹn được nữa, đứa nhỏ này nhìn qua không tệ vậy mà dám làm mấy chuyện này, "Tôi mới biết thì ra sáng sớm đã có người chờ ngoài cổng để giao hàng cho cậu!"

Kha Dương thật sự không chỉ bán đồ đồi trụy, cậu cùng Ngốc Tam Nhi cái gì cũng làm, đương nhiên chủ yếu là bán sách lậu 18+, trò chơi này nọ, chỉ cần có tiền hai người sẽ bán.

Hôm nay vừa lúc làm cho Diệp Huân lần đầu đi học giùm cậu đã đụng lão Bàn đến giao hàng.

Lão Bàn này thật ra không già, nghiêm túc mà tính lão cùng Kha Dương với Ngốc Tam Nhi đều còn trẻ, lớn hơn Kha Dương vài tuổi, từng ở phố Đinh Gia cho đến khi cha mẹ ly hôn thì theo mẹ rời đi, chưa kịp tốt nghiệp trung học đã nghỉ rồi lăn lộn ngoài xã hội, rất chiếu cố Kha Dương.

Hàng đồi trụy Kha Dương bán đều do lão Bàn cung cấp, giao hàng tận cửa cậu khỏi phải đi lấy.

"Anh, đây chỉ là một cách cải thiện cuộc sống thôi mà…" Kha Dương giải thích, cậu nghe ra Diệp Huân đang bốc hỏa chắc là do thói quen nghề nghiệp hơn nữa hắn xưa giờ rất đứng đắn, giờ thình lình có hàng đồi trụy gởi tới cửa không sụp đổ mới lạ.

"Cải thiện cuộc sống? Cách này?" Diệp Huân cũng không biết mắc cái gì mà mình lại bốc hỏa lớn như vậy, "Cậu còn đi học, là học sinh cấp ba đó, đừng nói cái cặp sách lộn xộn một đống của cậu, sáng nay tới trường tôi mới biết cậu chưa làm bài tập một chữ nào hết! Cậu nhìn cái hộc bàn bài thi nhét thành từng cục xem, tôi thi giùm cũng không dám ghi đáp án chính xác nữa, tôi sợ cậu…không phải…sợ cậu làm đúng sẽ hù chết giáo viên! Cậu cứ như vậy mà qua cấp ba sao?

Nếu cậu muốn dựa vào cái này kiếm sống thì học làm mẹ gì! Sớm ra ngoài lăn lộn không phải được rồi sao!"

Kha Dương rất ít khi bị người khác giáo huấn, sư phụ từ nhỏ tới lớn đều áp dụng nuôi thả, trừ bỏ lúc "luyện tập" làm bán tiên không tiếp thu tốt sẽ bị ăn đập những chuyện khác chỉ cần không xảy ra chuyện lớn đều không nói tới.

Hiện tại cậu bị Diệp Huân từ trên trời rớt xuống mắng cho một trận, sửng sốt im lặng cả buổi mới nói một câu: "Không phải anh hay ăn cơm trưa với Tần Vĩ sao, bữa nay có muốn ăn với anh ta….."

Diệp Huân khó khăn lắm mới trốn thoát Ngốc Tam Nhi y như keo dán chó bám cứng không buông tới cổng sau trường học để giáo dục tư tưởng Kha Dương một chập, vừa mới mở đầu đã bị Kha Dương không cùng sóng não dùng một câu cắt ngang: "Cậu……."

"Anh, chú, chú đừng tức giận, chuyện này không phải như chú nghĩ đâu," Kha Dương kiếm cách trì hoãn vấn đề này, không biết phải giải thích với Diệp Huân như thế nào, "Chúng ta không giống nhau, sau này em sẽ nói kỹ hơn, bây giờ anh nói xem phải làm sao ăn cơm với Tần Vĩ đây?"

"Dùng miệng ăn, cậu chưa từng ăn cơm à." Diệp Huân tức giận trả lời, cục tức giữ từ sáng tới trưa làm cho giọng nói của Kha Dương luôn tốt tính cũng trở nên ngập mùi thuốc súng rồi.

"Em không phải ý này…."

"Không cần nói chuyện, tôi ăn cơm với anh ấy không nói gì hết, ăn xong trở về văn phòng kiếm cái bàn úp mặt ngủ là được."

"Biết rồi," Kha Dương cảm thấy bao nhiêu mồ hôi của mình cũng rớt xuống hết rồi, "Anh, anh đi ăn cơm đi, ăn không đúng giờ em sẽ…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!