Dịch Phong Từ bị ý nghĩ đơn giản lại kỳ lạ của cậu chọc cười, hỏi: "Em có biết động tác của nam chính không?"
Thẩm Nam Tinh: "Biết chứ, toàn bộ động tác đều do em biên đạo."
Dịch Phong Từ: "Vậy em có thể xem anh như khán giả trước, múa đơn giản cho anh xem không?"
Thẩm Nam Tinh: "Chỉ có một mình anh?"
Dịch Phong Từ: "Nếu không gọi thêm dì Lam và chú Thẩm?"
Thẩm Nam Tinh vội nói: "Thôi đi." Lại ngẩng đầu nhìn anh nói: "Nếu múa một mình hoặc múa trước mặt anh thì nhất định em sẽ không phạm lỗi, nhưng anh biết vấn đề của em ở đâu, chủ yếu là em…"
Sợ sân khấu.
Hoặc là nói sợ vị trí trung tâm sân khấu.
Dịch Phong Từ ở bên Thẩm Nam Tinh nhiều năm như vậy tự nhiên biết bệnh căn của cậu xuất phát từ đâu, trình độ xuất sắc của Khương Đình Đình chèn ép tự tin của cậu, mấy năm nay cậu tận lực trốn tránh, không chủ động vì mình cởi bỏ khúc mắc.
Dịch Phong Từ ngẫm nghĩ, bảo Thẩm Nam Tinh ngồi trong phòng khách chờ một lát, cầm điện thoại đi sang bên cạnh gọi một cuộc.
Thẩm Nam Tinh không biết anh gọi cho ai, vẫn ủ rũ ngồi trên sô pha, hiện tại cậu không nhớ khi ánh đèn sân khấu chiếu vào người sẽ có cảm giác gì, không biết nguồn sáng mãnh liệt ấy có thể nướng chín cậu luôn không.
Một lát sau, Dịch Phong Từ cúp điện thoại, lên lầu lấy quần áo rồi xuống lầu kéo Thẩm Nam Tinh đi tới cửa, giúp cậu mặc áo khoác, đội mũ, đeo khăn quàng cổ.
Thẩm Nam Tinh bị bọc kín mít, hỏi: "Đi đâu thế?"
Dịch Phong Từ không trả lời, chỉ kéo tay cậu, cầm chìa khóa xe đi ra ngoài.
Nhiệt độ thành phố C còn thấp hơn thành phố A vài độ, hai bên đường tuyết rơi trắng xóa, gần cuối năm, giao thông vô cùng thông thoáng.
Thẩm Nam Tinh ngồi trong xe, không biết Dịch Phong Từ muốn dẫn cậu đi đâu.
Vốn định hỏi thêm một lần lại thấy xe quẹo vào một con đường quen thuộc.
Khi còn nhỏ Thẩm Nam Tinh thường đi qua con đường này, là một nhà hát tư nhân phía đông thành phố C, quy mô rất lớn, một khán đài có thể chứa tới hai mươi nghìn người.
Nhưng hình như nửa năm trước nhà hát này tạm thời đóng cửa vì sửa chữa, tháng sau mới mở lại.
Thẩm Nam Tinh không hiểu sao Dịch Phong Từ lại đưa cậu tới chỗ này.
Chờ anh dừng xe xong, đang định nói với anh nhà hát này vẫn đang trong quá trình trang hoàng thì nhìn thấy một nhân viên đeo thẻ đứng cách bọn không xa vẫy tay với Dịch Phong Từ.
Dịch Phong Từ ra hiệu Thẩm Nam Tinh xuống xe, bản thân cũng xuống bước về phía nhân viên kia.
Nhân viên lập tức bắt tay với anh, nói: "Vu tổng đã nói với tôi rồi, ngài muốn dùng phòng nào? Tôi lập tức đi sắp xếp."
Dịch Phong Từ cảm ơn trước rồi mới nói: "Phòng nào tiện thì dùng, ngài vất vả rồi."
Nhân viên tuổi không lớn, thấy anh lịch sự như vậy thì vội nói: "Đâu có đâu có, mời hai vị theo tôi."
Thẩm Nam Tinh thì thầm: "Vu tổng là ai?"
Dịch Phong Từ: "Đồng nghiệp."
Thẩm Nam Tinh gật đầu, trong chốc lát chưa kịp quen với việc đồng nghiệp của Dịch Phong Từ đã thay từ đồng nghiệp sửa điều hòa sang chủ tịch nào đó.
Dường như nhân viên đã được cấp trên chỉ điểm, không dẫn bọn họ đi lung tung mà đưa bọn họ tới phòng trung tâm lớn nhất, ánh đèn bên trong đã được chuẩn bị, loa cũng đã mở sẵn.
Có mấy nhân viên đứng đó muốn hỗ trợ, sau khi Dịch Phong Từ cảm ơn thì bảo họ về nghỉ ngơi, trong phòng chỉ còn lại anh và Thẩm Nam Tinh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!