Chương 54: (Vô Đề)

Dịch Phong Từ và Thẩm Nam Tinh đứng tại chỗ ôm nhau vài phút, anh nhìn thoáng qua cửa thư phòng khép hờ, đi vào một mình.

Thẩm Nam Tinh không biết anh nói gì với Úc Lam, nhưng dù bọn họ nói gì thì hẳn vẫn là kết quả tốt.

Một giờ sau, Dịch Phong Từ ra khỏi thư phòng.

Anh không có nhiều thời gian, còn phải chạy suốt đêm về thành phố A xử lý công việc, Thẩm Nam Tinh không yên tâm để anh lái xe về, giúp anh mua một vé máy bay rạng sáng, đưa anh tới sân bay, dặn dò ở một mình phải chăm sóc bản thân, chú ý ăn uống, đừng có mà không có cậu bên người lại tùy ý lừa gạt.

Dịch Phong Từ đồng ý, không yêu cầu cậu cùng đi đồng thời bảo cậu trong khoảng thời gian này nhớ để ý Úc Lam.

Phụ huynh dù tiến bộ nhưng trong lòng ít nhiều cũng có nút thắt khó bỏ.

Mẹ hiểu cho bọn họ, bọn họ cũng có thể hiểu cho mẹ.

Bọn họ không vì cuộc chia ly ngắn ngủi mà lưu luyến không rời, sau đó ai bận việc nấy.

Thẩm Nam Tinh không bận chuyện gì, cả ngày cậu ở nhà cùng Úc Lam chuẩn bị đồ dùng tết. Úc Lam thích trang trí, năm nào bà cũng trang hoàng cho ngôi nhà hoan hỉ không thôi. Cách Tết Âm Lịch càng gần, không khí chào đón năm mới ngày càng rõ ràng, tâm trạng Úc Lam dần tốt lên, lúc nói chuyện với Thẩm Nam Tinh không trốn tránh nữa mà khôi phục trạng thái bình thường.

Thẩm Nam Tinh về được một tuần mà Thẩm Trọng Bách vẫn chưa lộ mặt, không khỏi hỏi: "Có phải năm nay ba lại bận hơn năm ngoái không ạ?"

"Đúng vậy." Úc Lam ngồi trước bàn trong phòng khách, đối diện với video dạy cắt giấy dán cửa sổ, đôi mắt vẫn nhìn thẳng, cầm kéo cắt giấy đỏ theo hình cung từng chút từng chút một, "Người điều hành Lâm thị quá mạnh, mấy dây chuyền sản xuất làm việc liên tục không có thời gian nghỉ ngơi. Như thế cũng tốt, bận một chút nhưng những hao tổn trước đó sẽ được bù vào nhanh chóng, sau này có thể sinh lợi nhuận."

Thẩm Nam Tinh gật đầu, cũng cầm một tờ giấy đỏ lên cắt cùng Úc Lam.

Úc Lam chỉ cậu vài đường, lại cảm thán: "Lâm lão tiên sinh cũng thật tinh mắt, nhìn xa trông rộng, không bởi vì lợi ích của gia tộc mà giao cho con cháu không biết cố gắng, thay vào đó lại giao cho một người có năng lực thật sự. Trí tuệ ấy không phải ai cũng có, khó trách sự nghiệp nhà người ta càng làm càng lớn."

Thẩm Nam Tinh chớp mắt, thấy Úc Lam đề cập đến người điều hành Lâm thị nhưng không có gì khác thường, tựa hồ cũng không biết thân phận thật sự của Dịch Phong Từ.

Chẳng lẽ hôm đó Dịch Phong Từ chưa nói?

Cũng đúng, xét tới hoàn cảnh hôm đó thì không có cơ hội đề cập đến chuyện công việc của mình thật.

Thẩm Nam Tinh hồi tưởng lại hành vi mấy năm nay của anh, đột nhiên nhếch miệng, nói với mẹ: "Mẹ ơi, mẹ có nhớ hôm anh con về mặc cái gì không?"

Úc Lam say mê cắt giấy, nghe cậu nhắc tới mới nhớ lại.

Hôm ấy Dịch Phong Từ mặc tây trang, bên ngoài còn khoác một chiếc áo khoác màu đen cắt may khéo léo.

Đây là lần đầu tiên bà thấy Dịch Phong Từ ăn mặc như vậy, buông kéo xuống hỏi: "Anh con thăng chức à?"

Thẩm Nam Tinh: "Không ạ."

Anh vốn là người điều hành Lâm thị, nếu thăng chức thì có mà thay thế Lâm lão tiên sinh luôn.

Úc Lam: "Vậy sao nó mặc tây trang thế? Chắc không phải đồng phục công ty sửa chữa đâu?"

Thẩm Nam Tinh nhìn mẹ mình, khóe miệng khẽ giật, cuối cùng cậu cũng biết mấy sợi thần kinh chậm chạp kia của mình là di truyền từ ai.

Hai bảy tết.

Thẩm Trọng Bách gọi về, báo bận nốt tối cuối cùng là có thể về nhà nghỉ ngơi, nhân tiện bảo Úc Lam chuẩn bị cho mình một bộ tây trang rồi bảo tài xế mang tới sân bay.

Đên nay ông muốn tới thành phố A, tham dự bữa tiệc cuối năm của tập đoàn Lâm thị.

Thẩm Nam Tinh vểnh tai nghe ba mẹ trò chuyện, lấy điện thoại gửi cho Dịch Phong Từ một gương mặt mỉm cười đáng yêu.

Hơn mười phút sau, Dịch Phong Từ tranh thủ thời gian nhắn lại, hỏi sao thế?

Thẩm Nam Tinh không nhiều lời, chỉ đáp chúc may mắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!