Chương 53: (Vô Đề)

Chuyện chuyển nhà vì một câu của Thẩm Nam Tinh mà tạm thời hoãn lại.

Dịch Phong Từ vẫn còn bận rộn, ở nhà chăm sóc cậu hai ngày thấy cậu không sao nữa thì lại đúng giờ đi làm.

Cách Tết Âm Lịch còn mấy ngày, Thẩm Nam Tinh vừa thu dọn hành lý vừa nghĩ nên nói chuyện tình cảm của mình và Dịch Phong Từ cho ba mẹ thế nào.

Chuyện không ty bởi vì Dịch Phong Từ ở lại Lâm thị mà được giải quyết dễ dàng, hiện giờ không có ngoại lực quấy nhiễu, không cần lo lắng nữa.

Thẩm Nam Tinh xem đồng hồ, cầm điện thoại gọi cho Thẩm Trọng Bách, tiện thể hỏi thăm tình hình của Úc Lam.

Trong khoảng thời gian này Thẩm Nam Tinh vẫn luôn nhớ tới Úc Lam, cũng đã gọi cho bà mấy lần, nhưng nếu không phải bà đang ngủ thì là cô Lý nhận, bảo bà đang tắm hoặc bận chuyện gì đó.

Một lần hai lần là trùng hợp, nhưng số lần tăng lên, chậm chạp như Thẩm Nam Tinh cũng nhận ra bất thường.

Hình như mẹ có ý vô tình tránh cậu, không muốn nói chuyện, không muốn giao lưu với cậu.

Đây là lần đầu tiên xảy ra tình huống này, trước giờ Úc Lam rất yêu thương cậu và Dịch Phong Từ, đại khái vì tuổi trẻ bận rộn mà lơ là bọn họ cho nên sau này bọn họ có yêu cầu gì bà đều đồng ý, chưa bao giờ nghiêm khắc như Thẩm Trọng Bách, càng đừng nói cố ý trốn tránh.

Trong điện thoại, Thẩm Trọng Bách nói hiện tại Úc Lam vẫn khỏe, dạo này bà bận trang hoàng nhà cửa đón tết, ông hỏi khi nào cậu và Dịch Phong Từ trở về?

Thẩm Nam Tinh nhìn thoáng qua lịch, nói một ngày cụ thể rồi cúp điện thoại.

Nếu có thể thông báo chuyện của cậu và Dịch Phong Từ trong tình huống không làm tổn thương ba mẹ là tốt nhất.

Nhưng nhân sinh đâu phải lúc nào cũng như ý, nếu cậu và Dịch Phong Từ muốn bên nhau thật sự thì nhất định phải vượt qua ải của ba mẹ.

Hơn nữa chuyện này cậu không thể để Dịch Phong Từ cùng đối mặt.

Nói cho cùng dù hiện tại Dịch Phong Từ có thân phận thế nào, có năng lục thế nào thì đều là "người ngoài" không cha không mẹ được Thẩm Trọng Bách mang từ thành phố A về nuôi lớn.

Mà một "người ngoài" chịu ơn dưỡng dục của ba mẹ cậu thì không có lập trường gì để nói thêm với ba mẹ.

Thẩm Nam Tinh đôi khi cảm thấy Dịch Phong Từ thành thục, đôi khi lại cảm thấy Dịch Phong Từ không đủ thành thục.

Năm mười bảy tuổi anh rời khỏi nhà họ Thẩm vì muốn tiêu hao tình cảm ba mẹ dành cho anh nhưng anh lại không thể hủy diệt từng chút một tích góp trong cả mười bảy năm.

Anh nói anh có tham vọng, làm hết thảy chỉ vì cậu.

Nhưng trái tim anh không đủ cứng rắn, dù nhà họ Thẩm xảy ra bất cứ chuyện gì thì anh đều không đứng yên giương mắt nhìn.

Có lẽ cho anh thêm chút thời gian, anh sẽ giải quyết chuyện này chu toàn.

Nhưng Thẩm Nam Tinh không muốn đợi nữa, dù sao xét cho cùng thì đây cũng là chuyện nhà họ Thẩm.

Hai giờ sáng.

Thẩm Nam Tinh nằm trên giường trở mình, theo thói quen quơ quơ bên cạnh, phát hiện không có ai.

Cậu mơ mơ màng màng mở mắt, xuyên qua bức màn có hiệu quả che chắn cực kém nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bên ngoài hẳn là tuyết vẫn rơi, tuyết rất dày, ánh vào phòng, duỗi tay có thể nhìn thấy năm ngón.

Thẩm Nam Tinh ngáp một cái, ngồi dậy, vốn định bật đèn lại nghe thấy tiếng bật lửa quen thuộc ngoài phòng khách.

Đã lâu rồi cậu không nghe thấy âm thanh này, cậu đã cưỡng chế Dịch Phong Từ cai thuốc cai rượu từ lâu, tất cả bao thuốc lá đều bị cậu đổi thành kẹo mút.

Thẩm Nam Tinh im lặng nheo mắt, nhẹ nhàng xuống giường, đang định xuất hiện đột ngột bắt ngay tại trận nhưng lại thấy anh mặc mỗi áo sơ mi đứng ở ban công thì dừng chân, núp vào.

Cậu rất ít khi nhìn thấy dáng vẻ phiền não của anh, từng ấy năm tới nay, dù anh làm bất cứ chuyện gì, dù là giả vờ yếu đuối trước mặt cậu thì cũng chưa từng khó xử than thở giống như bây giờ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!