Thẩm Nam Tinh nghe anh nói xong, cụp mắt, chờ anh buông tay ra mới thì thầm: "Nhưng có lẽ em không thể vì anh mà làm nhiều như vậy."
Dịch Phong Từ: "Sao em lại muốn giống anh?"
Thẩm Nam Tinh: "Bởi vì em cũng thích anh nha, nhưng mang em ra so sánh với anh lại giống như quá nhỏ bé."
Dịch Phong Từ bật cười: "Mong muốn chiến thắng thật kì lạ."
Thẩm Nam Tinh: "Đây không phải mong muốn chiến thắng, chỉ là em cảm thấy anh trả giá vì em quá nhiều, so sánh với anh, em làm được quá ít."
Dịch Phong Từ: "Thứ em làm được còn ít sao? Em còn chuẩn bị từ bỏ hết thảy cùng anh chạy trốn, còn muốn đột phá thế nào nữa?"
Thẩm Nam Tinh chớp mắt, mặt lại đỏ.
"Không muốn nữa à?"
"Đương nhiên muốn. Nếu bọn họ không đồng ý, em vẫn sẽ bỏ trốn với anh."
Dịch Phong Từ mỉm cười, búng nhẹ trán cậu: "Em xem, em đã làm tất cả trong khả năng của mình rồi, đối với anh thế đã là đủ."
Thẩm Nam Tinh ngẫm nghĩ, không lên tiếng nữa.
Dịch Phong Từ thấy cậu không nói lời nào, đứng dậy: "Hơn nữa em không cần lo lắng chuyện anh ở lại Lâm thị, Lâm Nhược An không uy hiếp được anh, nếu anh lựa chọn ở lại thì tự nhiên sẽ đòi ít điều kiện có lợi cho mình với Lâm thị."
Thẩm Nam Tinh hỏi nếu không có đoạn ghi âm kia thì anh định thế nào?
Anh đáp, có lẽ nghe lời Thẩm Trọng Bách về công tác ở công ty nhà họ Thẩm, cũng có thể tiếp tục ở lại Vinh An, tiếp tục làm công việc sửa điều hòa.
Thẩm Nam Tinh im lặng liếc anh một cái, không biết sự tình đi đến bước này nên cảm ơn hay trách cứ Lâm tiểu thư.
Buổi chiều, Thẩm Nam Tinh không ở lại văn phòng của Dịch Phong Từ, Dịch Phong Từ vẫn bận rộn, liên tục vùi đầu trên bàn làm việc, thường xuyên tham gia hội nghị cấp cao, cơ bản là không có thời gian nhàn rỗi.
Mấy năm nay không biết là do anh giấu diếm quá tốt hay Thẩm Nam Tinh không tinh ý mà không lộ ra chút sơ hở nào.
Nếu không có bữa tiệc sinh nhật của Lâm Hoằng thì có lẽ Dịch Phong Từ đã rút lui an toàn, hủy bỏ hoàn toàn thân phận người điều hành Lâm thị, giấu diếm Thẩm Nam Tinh cả đời.
Thật quá đáng!
Thẩm Nam Tinh không phục, tuy đã tha thứ cho anh nhưng lòng vẫn muốn trả thù một chút.
Nhưng cậu không có trò đùa nào hay, từ nhỏ đã không phải nhóc con hay phá phách. Về đến nhà, một người ngồi trong phòng khách suy nghĩ hồi lâu cũng không ra được một biện pháp nào, cuối cùng chỉ có thể xin sự trợ giúp từ bên ngoài, gọi điện thoại cho Tạ Nguyên Nhất.
Gần đây Tạ Nguyên Nhất cũng bận tối mắt tối mũi, nhận được điện thoại của bạn tốt thì xả một phen trước rồi mới hỏi cậu có chuyện gì?
Thẩm Nam Tinh tìm từ, hỏi: "Nếu có một người lừa cậu, cậu muốn trả thù thì phải làm thế nào?"
Tạ Nguyên Nhất hỏi lại: "Lừa thế nào?"
Chuyện này nói ra rất dài, Thẩm Nam Tinh tóm tắt ngắn gọn: "Dù sao chính là lừa, cụ thể thế nào không thể nói."
Tạ Nguyên Nhất: "Là lừa tiền hay lừa sắc?"
Thẩm Nam Tinh chớp mắt.
Không lừa tiền, lừa sắc… Cũng không đến mức đó.
"Thế thì trả thù cái gì? Vậy quan hệ cụ thể của hai người là gì?"
"Người yêu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!