Chương 50: (Vô Đề)

Không nghe thì không nghe!

Thẩm Nam Tinh đóng cửa lại, tức giận vào phòng mặc áo ngủ rồi nằm xuống giường nhắm mắt lại.

Nhưng vì vừa biết được Dịch Phong Từ vì một đoạn ghi âm mà thay đổi ý định của mình, quyết định ở lại Lâm thị lại làm cậu không thể nào ngủ được.

Có khi cậu sẽ không hiểu tại sao Dịch Phong Từ lại có thể làm nhiều thứ vì cậu như thế.

Bởi vì thích?

Nhưng thích mà phải trả giá như vậy thì có phải quá nhiều rồi không?

Lúc trước anh vì cậu mà tiến vào Lâm thị, nay lại vì cậu mà tiếp tục ở lại Lâm thị.

Anh xem cậu là tâm, mỗi bước đi của cả đời này đều có liên quan đến cậu.

Thẩm Nam Tinh nằm trên giường, nhìn giường đệm trống rỗng bên trái, không biết đáp lại sự yêu thích của Dịch Phong Từ thế nào.

Lúc đầu cậu cho rằng sự yêu thích của cậu và Dịch Phong Từ là bằng nhau.

Cậu có một trái tim, Dịch Phong Từ cũng có một trái tim.

Khi trái tim cậu dần chứa đầy Dịch Phong Từ thì trái tim Dịch Phong Từ cũng chứa đầy cậu.

Nhưng dần dần cậu nhận ra trái tim Dịch Phong Từ đưa cho cậu cũng không tính lớn hay nhỏ.

Nhiều năm qua, khoảng cách giữa bọn họ quá gần cho nên cậu không thấy rõ.

Hiện tại cậu lùi ra xa mới phát hiện trái tim của anh to như vậy, rộng lớn như vậy.

Rộng lớn như bầu trời vô hạn, rộng lớn như mặt đất mênh mông.

Mà cậu chỉ có thể ôm trái tim mình đứng trên mặt đất hoặc đứng dưới bầu trời.

Nhỏ bé đến nỗi chính cậu cũng không dám nhắc tới.

Sự yêu thích không cân bằng như thế khó tránh khỏi làm Thẩm Nam Tinh thấy hơi áp lực.

Cậu lăn qua lộn lại trên giường, vừa vểnh tai với ý đồ muốn nghe lén vừa thấy khổ sở thay anh vì đã làm tất cả.

Thật kỳ lạ, cậu không thấy cảm động.

Mà rõ ràng thấy hơi đau lòng.

Sáng hôm sau, Thẩm Nam Tinh với đôi mắt thâm quầng nhìn Dịch Phong Từ tinh thần sảng khoái ra khỏi phòng ngủ phụ, oán giận: "Anh quá ồn."

"Cái gì?"

"Em nói đêm qua anh quá ồn."

Dịch Phong Từ mặc tây trang, đang sửa lại cúc tay áo, trả lời với một biểu cảm vô tội: "Anh đã cố gắng không phát ra âm thanh, vẫn luôn cắn áo sơ mi."

Thẩm Nam Tinh vốn đã quên chuyện này, kết quả anh vừa nhắc tới, lại lập tức hình dung theo lời anh nói, bổ não ra một hình ảnh, vội vàng cất tiếng: "Ý em là đêm qua anh cứ ở trong đầu em ồn ào nhốn nháo, làm em không ngủ được!"

Dịch Phong Từ cười nói: "Vậy có cần anh xin lỗi không?"

Thẩm Nam Tinh: "Không cần, em có lời muốn nói với anh."

Dịch Phong Từ tựa như biết cậu muốn nói cái gì, xem đồng hồ, bảo cậu đừng nói đồng thời về phòng thay quần áo rồi dẫn cậu tới Lâm thị.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!