Chương 5: (Vô Đề)

Tạ Nguyên Nhất cứ thích nói quá.

Thẩm Nam Tinh quen cậu ta lâu rồi, trước nay nghe cậu ta nói chỉ tin một nửa.

Chẳng qua Dịch Phong Từ quả thật rất thương cậu, luôn suy nghĩ cho cậu, vĩnh viễn quan tâm đến cảm nhận của cậu.

Nhưng cậu cũng không cho rằng một người kiên định có mục tiêu như anh trai sẽ vì cậu làm ra chuyện gì đó khác người.

Một tuần sau, Thẩm Nam Tinh lại bận rộn.

Bởi vì vở kịch đoạt giải nên không ít đoàn kịch từng hợp tác lại tìm tới, nhờ cậu hỗ trợ dàn dựng kịch bản. Căn hộ cậu mua gần trung tâm dạy múa đã lâu không có người ở, bận thì ở luôn trong kí túc xá của đoàn kịch, không bận thì lại chui tới nhà Dịch Phong Từ.

Hôm nay trở về là vì muốn lấy bộ quần áo nghiêm chỉnh hơn một chút, dù sao ngày mai đi xem mắt, tuy không thiệt tình muốn đi nhưng xuất phát từ phép lịch sự tối thiểu thì Thẩm Nam Tinh vẫn chuẩn bị bộ lễ phục ngày thường ít mặc.

Bộ đồ này mua hồi tốt nghiệp đại học, Thẩm Nam Tinh tắm xong ra thử, xem ra vẫn vừa người.

Cậu đứng trước gương chụp một bức gửi cho Dịch Phong Từ, trông có khó coi không?

Năm phút sau, Dịch Phong Từ trả lời, không tồi.

Thẩm Nam Tinh đắc ý bật cười, tháo cà vạt đổ người xuống sô pha, video call cho Dịch Phong Từ.

Dịch Phong Từ vừa tắm xong, một tay cầm điện thoại một tay lau tóc, hỏi: "Sao thế?"

Thẩm Nam Tinh đáp không có gì, chỉ là muốn tâm sự với anh, hỏi anh ăn hết đồ trong tủ lạnh chưa?

Dịch Phong Từ vào phòng bếp, mở tủ lạnh ra cho cậu xem, bít tết và chân giò hun khói vẫn y nguyên, ngoại trừ hai que kem sữa chua đã vào bụng anh thì ngăn đông lạnh vẫn đầy ắp như cũ.

Thẩm Nam Tinh hơi bất mãn: "Sao anh không ăn?"

Dịch Phong Từ đóng cửa tủ lạnh lại, lấy một lon bia từ ngăn lạnh ra, một tay bật nắp, còn chưa đặt lên miệng thì giọng Thẩm Nam Tinh đã truyền tới: "Đừng uống đồ lạnh, dạ dày anh không tốt."

Lon bia lạnh lẽo dán lên môi, Dịch Phong Từ nói: "Uống ít không sao."

Thẩm Nam Tinh lập tức phát ra cảnh cáo: "Không

-được."

Dịch Phong Từ nhướng mày, cong môi trả lon bia đã bật nắp về tủ lạnh, "Được rồi, không uống nữa."

Thẩm Nam Tinh giám sát anh rót một cốc nước đun sôi để nguội rồi mởi ngả ra sô pha thay đổi chủ đề: "Ngày mai anh có phải đi làm không?"

Dịch Phong Từ xoa đầu lung tung, đôi mắt đen nhánh xuyên qua mấy sợi tóc nhìn gương mặt Thẩm Nam Tinh, mỉm cười: "Có, đổi ca với Cao Viễn, buổi sáng đi làm."

"Cao không?"

"Không cao, lầu ba."

Thẩm Nam Tinh nghe tầng không cao thì thở phào nhẹ nhõm, mỗi lần Dịch Phong Từ đi làm cậu đều sợ anh phải làm ở tầng cao, cả trái tim bất ổn như thể cùng anh treo trên không trung. Nếu tầng không quá cao thì không cần lo lắng, Dịch Phong Từ thân cao chân dài, động tác nhanh nhẹn, trong vòng ba tầng sẽ không tạo ra nguy hiểm.

Ngày hôm sau là cuối tuần.

Thẩm Nam Tinh thức dậy từ sớm, đến nhà hàng sớm vài phút so với thời gian hẹn trước.

Vốn tưởng rằng đối phương còn chưa tới lại khộng ngờ mới tới cửa phòng đã trông thấy một tiểu thư tóc dài mặc váy hồng ngồi bên bàn từ lúc nào.

Thẩm Nam Tinh từng xem ảnh chụp của cô, biết cô là đối tượng xem mắt lần này của mình, họ Lâm, tên đầy đủ Lâm Nhược An.

Lâm tiểu thư khí chất bất phàm, nhìn thấy Thẩm Nam Tinh đứng ở cửa thì mỉm cười với cậu: "Thẩm tiên sinh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!