Chương 49: (Vô Đề)

Tuy trước nay Dịch Phong Từ không phải một người tinh tế nhưng tuyệt đối sẽ không nói trắng ra như vậy.

Hai ngày liên tiếp Thẩm Nam Tinh bị anh chặn họng không nói nên lời, lại không muốn đỏ mặt ngay trước mắt anh, chỉ có thể túm chăn lông kéo lên từng chút một, rầu rĩ nói: "Đi ra ngoài."

Dịch Phong Từ nhìn ngón chân cuộn tròn lộ ra khỏi chăn lông, cười bảo: "Ngủ ngon."

Thẩm Nam Tinh không đáp lại, chờ anh ra khỏi mới xoa hai tai, ngã xuống giường.

Cậu không nói lại Dịch Phong Từ nhưng không muốn tha thứ cho anh dễ dàng như vậy.

Nhưng bảo cậu trách cứ hay trừng phạt, hoặc là cắt đứt quan hệ thì cậu lại luyến tiếc.

Dù sao tình cảm mười mấy năm giữa bọn họ không phải giả bộ, từ tình thân chuyển sang tình yêu cũng là thật.

Qua Tết Dương Lịch là sắp tới tết Âm Lịch.

Việc luyện tập của đoàn kịch sắp kết thúc, Lý Hoa Tây cho cả đoàn nghỉ đông trước nửa tháng, dặn mọi người nghỉ ngơi đầy đủ, năm sau tiếp tục tập luyện, chuẩn bị lên sân khấu.

Tề Lễ Ngôn tuy không làm loạn thêm lần nào nhưng vẫn xem mình là nhất như trước, không thể nào dung hòa vào tập thể. Chị Uyển làm nữ chính phải chịu nhiều ấm ức nhất, vì phối hợp với y mà phải bỏ đi không ít đặc điểm cá nhân, hoàn thành trở thành một nhân vật làm nền.

Thi thoảng Tiểu Ngư cũng sẽ bênh vực kẻ yếu vì cô nhưng việc đã đến nước này, đã đi tới thời điểm mấu chốt, nói cái gì cũng không thể thay đổi. Hơn nữa gần đây Tề Lễ Ngôn không làm loạn, bọn họ muốn đổi cũng không có lý do.

Thẩm Nam Tinh ngồi trên sàn phòng vũ đạo an ủi chị Uyển, bảo sau khi vở kịch múa này kết thúc sẽ biên đạo cho cô một vở tốt hơn.

Chị Uyển cười nói: "Đến lúc đó cậu phải múa cùng tớ, làm nam chính của tớ đấy."

Thẩm Nam Tinh nghe xong thì mỉm cười, đứng dậy, "Cậu còn không hiểu tớ ư? Hiện tại nhìn thấy đèn sân khấu là tớ lại sợ hãi, nếu bên cạnh không có bảy tám người tiếp thêm can đảm thì tớ ngay cả sân khấu cũng không dám lên."

Chị Uyển nói: "Đây là tâm bệnh, phải trị thôi."

Thẩm Nam Tinh ngẫm nghĩ, không biết bệnh từ nhỏ còn có thể chữa được hay không, không tiếp lời, khoác áo khoác dày vào rồi cười bảo: "Tớ đi trước đây, năm sau gặp lại."

Tết Âm Lịch năm ngoái cậu chờ Dịch Phong Từ hết bận rồi cùng nhau về nhà.

Mỗi năm đến lúc này Dịch Phong Từ đều vô cùng bận rộn.

Lúc trước Thẩm Nam Tinh còn tưởng tới cuối năm thì khách hàng sửa điều hòa nhiều lên, hiện tại mới hoàn toàn tỉnh ngộ, không phải khách hàng sửa điều hòa nhiều mà là công việc ở tập đoàn Lâm thị rất nhiều!

Ngay cả Thẩm Trọng Bách đến thời điểm này là bận rộn tới mức mấy đêm không thấy người, chức vụ của Dịch Phong Từ thì càng khỏi phải nói, không biết bận rộn thành dáng vẻ gì.

Hai người ở riêng đã được khoảng nửa tháng, nửa tháng này ngửa đầu không thấy cúi đầu thấy, cách thức sống chung lúng ta lúng túng.

Dịch Phong Từ nói muốn Thẩm Nam Tinh thật sự nhận thức mình nhưng trong nhà ngoài treo thêm mấy bộ tây trang và phần công việc hàng ngày thì tựa như không có gì khác so với nhận thức từ trước tới nay của cậu về anh.

Sự tức giận của Thẩm Nam Tinh đã dần lắng xuống, cũng có khi muốn phá vỡ sự trầm mặc giữa hai người, chủ động làm hòa với Dịch Phong Từ nhưng vẫn không tìm được cơ hội thích hợp, cũng không biết nên mở miệng thế nào.

Từ đoàn kịch về nhà đã khoảng bảy giờ tối.

Trong phòng khách có ánh đèn, Dịch Phong Từ đã về.

Khoảng thời gian này Dịch Phong Từ vẫn luôn tăng ca, ít khi về nhà sớm như vậy.

Thẩm Nam Tinh vừa cởi giày vừa nhìn về phía phòng ngủ phụ.

Không thấy bóng dáng Dịch Phong Từ nhưng lại thấy một xấp tài liệu trên bàn cơm.

Cậu tò mò liếc qua, vậy mà là hợp đồng gia hạn giữa Dịch Phong Từ và tập đoàn Lâm thị?

Bản hợp đồng này sao lại để ở đây?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!