Chương 46: (Vô Đề)

Dịch Phong Từ bị trẹo chân thật, lúc về nhà, mắt cá chân phải sưng một cục to đùng. Cũng không biết lúc xảy ra chuyện anh chạy nhanh đến mức nào mới có thể ngăn chặn một kích kịp thời như thế.

Thẩm Nam Tinh mang tâm trạng phức tạp đỡ anh lên giường rồi vội vã ra phòng khách tìm hòm thuốc.

Tuy động tác tay không dừng lại nhưng vẻ mặt vẫn lạnh như băng.

Dù sao việc nào ra việc đó, bị thương là bị thương, lừa cậu, gạt cậu là chuyện khác.

Dịch Phong Từ vẫn mặc quần tây và áo sơ mi dựa vào giường. Nơi này vẫn là ngôi nhà anh ở nhiều năm, anh mặc bộ quần áo này lại không hợp với nơi này chút nào.

Thẩm Nam Tinh không nói một lời, Dịch Phong Từ cũng không lên tiếng, cụp mắt, biểu cảm làm sai chuyện.

Điều hòa trên tường kêu "rì rì".

Thẩm Nam Tinh bôi thuốc lên mắt cá chân cho anh rồi vào phòng vệ sinh rửa tay, thay quần áo sau đó vào phòng bếp rót một cốc nước đặt lên tủ đầu giường, sau lại lướt qua anh với lấy gối, chăn lông và bịt mắt của mình rời khỏi phòng ngủ.

Dịch Phong Từ vẫn cụp mắt, nghe tiếng cửa "cạch" một tiếng mở ra rồi "cạch" một tiếng đóng lại.

Phòng ngủ phụ không thể ngủ, vừa lạnh vừa bẩn, trên giường còn chất đầy đồ linh tinh.

Thẩm Nam Tinh cau mày trở về, hầm hừ ném gối đầu lên giường, đeo bịt mắt, đắp chăn lông, cách Dịch Phong Từ rất xa.

Dịch Phong Từ quay đầu nhìn bóng lưng Thẩm Nam Tinh để lại cho mình, cởi cúc tay áo, điều chỉnh đèn bàn tối lại, cầm lấy khung ảnh dưới ngọn đèn.

Khung ảnh này Thẩm Nam Tinh mang về từ thành phố C nửa năm trước, bên trong là bức ảnh chụp chung của hai người bọn họ.

Bức ảnh kia nhìn qua thì là Thẩm Nam Tinh vui vẻ kéo tay Dịch Phong Từ lại không biết tay còn lại của Dịch Phong Từ đã nắm chặt lấy eo cậu.

Ngày hôm sau.

Thẩm Nam Tinh đã bình tĩnh hoàn toàn, tuy vẫn không muốn nói chuyện với Dịch Phong Từ nhưng chuyện nên nói vẫn phải nói.

Dịch Phong Từ thức xuyên đêm, vẫn mặc bộ quần áo hôm qua dựa vào đầu giường, một đám râu mọc lởm chởm trên cằm.

Thẩm Nam Tinh nhổm dậy đối diện với anh vài giây, lại nhìn mắt cá chân còn chưa tiêu sưng, vào phòng vệ sinh lấy một lọ nước súc miệng đưa cho anh rồi vào phòng bếp nấu một nồi cháo kê.

Tối hôm qua rơi một trận tuyết lớn, xuyên qua ô cửa nhỏ ở phòng bếp có thể thấy sân phơi đối diện đọng hai centimet tuyết.

Thẩm Nam Tinh chờ cháo chín, múc một bát ăn trước rồi mang một bát khác vào phòng ngủ đưa cho Dịch Phong Từ vẫn dựa vào giường.

"Nói đi." Thẩm Nam Tinh nhìn anh từ trên cao, "Vì sao lừa em?"

Dịch Phong Từ cầm thìa đảo cháo trong bát, "Thích em."

Thẩm Nam Tinh ngẩn ra, không ngờ sẽ nhận được một câu trả lời như thế.

"Lý do lừa em là thích em à?"

"Đó là ý định ban đầu."

"Nếu là ý định ban đầu thì sao suốt quá trình anh không nói với em? Nghiêm Hằng nói anh đã tới Lâm thị ít nhất bảy năm, bảy năm này em chết rồi à? Sao anh không nói với em? Tới Lâm thị là một chuyện rất mặt à? Anh còn luôn với em anh sửa điều hòa, một công việc nặng nhọc như thế…"

"Nếu anh nói với em anh tới Lâm thị làm việc thì em còn thấy anh đáng thương ư?"

"Em…"

Dịch Phong Từ nâng mắt, lên án: "Nếu anh nói anh tới Lâm thị làm việc thì em sẽ tới thành phố A với anh ư?"

"Anh…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!