Chương 45: (Vô Đề)

Dây tây rớt xuống.

Thẩm Nam Tinh dán mắt vào Dịch Phong Từ, một hồi lâu sau mới chớp mắt, vừa định hỏi tại sao anh lại xuất hiện ở đây thì lại thấy Nghiêm Hằng chạy hồng hộc tới, lo lắng gọi một tiếng: "Dịch tổng."

Dịch tổng?

Thẩm Nam Tinh cho rằng mình nghe lầm, lại đối diện với đôi mắt Dịch Phong Từ, vẻ mặt tràn ngập hoài nghi.

Bình rượu treo trên đầu cậu đã biến mất, người đàn ông say xỉn trong nháy mắt Dịch Phong Từ xuất hiện tựa như lập tức tỉnh táo, bình tĩnh liếc Lâm tiểu thư rồi bị bảo an khoan thai tới chậm kéo ra ngoài.

Lâm Hoằng nghe thấy động tĩnh bên ngoài cũng đi ra, thấy Lâm tiểu thư đứng ở sảnh lớn ôm ngực, nhíu mày: "Nhược An, tới đây."

Lâm tiểu thư vội buông cánh tay Thẩm Nam Tinh ra, lại liếc cậu một cái mang ý xin lỗi rồi xách váy lên lầu.

Sảnh lớn vừa cãi cọ ầm ĩ tại thời khắc này trở nên thật im ắng.

Dịch Phong Từ buông tay che chở Thẩm Nam Tinh xuống, thấy ánh mắt mọi người đều hướng về bên này, ra hiệu bằng mắt với Nghiêm Hằng rồi nói với Thẩm Nam Tinh: "Chờ anh một lát."

Thẩm Nam Tinh không đáp, chỉ im lặng nhìn anh bước lên lầu, lại nhìn anh cúi đầu trước mặt Lâm lão tiên sinh rồi theo ông vào phòng nào đó.

Bữa tiệc vẫn tiếp tục, nhân viên vệ sinh vội vàng dọn dẹp tháp champagne vỡ nát, bữa tiệc khôi phục trạng thái bình thường bằng một tốc độ nhanh chóng.

Thẩm Nam Tinh không ngờ có thể gặp Dịch Phong Từ ở một nơi như thế này.

Càng không ngờ Dịch Phong Từ rất có thể là "Dịch tiên sinh" chưa từng lộ mặt nhưng lại làm cậu cảm thấy rất quen mắt kia.

Trong phòng nghỉ ở lầu một.

Nghiêm Hằng rót một ly thức uống nóng đặt trước mặt Thẩm Nam Tinh.

Ly thức uống nóng này không phải nước cũng không phải cà phê mà là một ly ca cao nóng Thẩm Nam Tinh thích.

Lượng calo từ ca cao khá cao nên tuy Thẩm Nam Tinh thích nhưng rất ít khi uống, dù sao theo nghiệp múa thì phải duy trì dáng người, mặc dù hình thể Thẩm Nam Tinh thiên gầy nhưng không thể làm càn ăn uống thả cửa.

Không biết Nghiêm Hằng tìm được bột ca cao ở đâu mà pha cho cậu một ly, một lát sau lại bưng đĩa dâu tây tươi ngon đặt trước mặt cậu.

Đại não trống rỗng của Thẩm Nam Tinh dần khôi phục bình thường, cho đến khi Nghiêm Hằng mở cửa phòng nghỉ lần thứ ba, cầm theo một quyển sách mang tên "Làm thế nào để xoa dịu trái tim đang dậy sóng" mới bình tĩnh hỏi: "Dịch Phong Từ đâu?"

Nghiêm Hằng đưa sách cho cậu: "Còn đang họp trên lầu."

"Họp? Hôm nay chẳng phải sinh nhật của Lâm lão tiên sinh ư?"

Nghiêm Hằng: "Nguyên nhân là bởi hôm nay là sinh nhật Lâm lão tiên sinh, nhân viên cấp cao tương đối đầy đủ nên mới mượn cơ hội mở họp."

Thẩm Nam Tinh gật đầu, lật quyển "dậy sóng" hỏi Nghiêm Hằng: "Người điều hành của Lâm thị chính là Dịch Phong Từ?"

Hai tay Nghiên Hằng đan vào nhau đặt trước người, gật đầu: "Đúng vậy."

Thẩm Nam Tinh hỏi: "Anh ấy tới Lâm thị từ khi nào?"

Nghiêm Hằng: "Hẳn là rất sớm, trước khi tôi nhậm chức, Dịch tổng đã ở công ty."

Thẩm Nam Tinh im lặng vài giây: "Mạo muội hỏi một câu, anh nhậm chức khi nào?"

Nghiêm Hằng: "Bảy năm trước."

Nói cách khác vào năm anh chuyển tới thành phố A cũng đã tới Lâm thị nhậm chức?

Vậy sửa điều hòa thì sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!