Chương 44: (Vô Đề)

Đối với thỉnh cầu của Lâm tiểu thư, Thẩm Nam Tinh không hề do dự mà lập tức đồng ý.

Ăn cơm tối xong, về đến nhà.

Dịch Phong Từ đang bọc thảm lông ngồi trên sô pha trong phòng khách, đọc một quyển sách bọn họ đã từng xem.

Nhiệt độ trong nhà không ấm không lạnh, điều hòa mới bật không quá nửa giờ.

Thẩm Nam Tinh thay giày rồi đi tới bên Dịch Phong Từ, chủ động ôm lấy anh, giơ đồ ngọt cậu cố ý mang về bảo anh vào phòng ăn ăn luôn.

Dịch Phong Từ đã đánh răng rồi nhưng thấy cậu đi xa vậy mà vẫn đóng gói mang về thì đứng dậy đi vào phòng ăn, mở chiếc hộp tinh xảo, bên trong là một chiếc bánh kem phủ đầy chocolate, trên đỉnh có một quả dâu tây rất to.

Thẩm Nam Tinh vào phòng ngủ thay áo ngủ, khi đi ra xách theo một bộ tây trang, hỏi Dịch Phong Từ: "Anh cảm thấy tham dự tiệc sinh nhật của Lâm Hoằng tiên sinh thì nên mặc trang phục thế nào?"

Dịch Phong Từ vừa bỏ miếng bánh kem vào miệng, nghe cậu nói thế thì suýt cắn phải đầu lưỡi, hỏi: "Em muốn tham gia tiệc sinh nhật của Lâm Hoằng?"

Thẩm Nam Tinh giơ tây trang gật đầu, nói lại tình trạng phiền toái Lâm tiểu thư gặp phải, rồi ngắm nghía tây trang của mình, "Em cảm thấy nếu đã đồng ý thì phải nghiêm túc thực hiện, hơn nữa tiệc sinh nhật của Lâm lão tiên sinh hẳn rất long trọng nên có lẽ mặc tây trang vẫn tốt hơn."

Dịch Phong Từ chần chờ vài giây, kiến nghị: "Bộ màu trắng ấy."

Thẩm Nam Tinh đồng ý rồi treo tây trang lên, ngồi xuống bên cạnh Dịch Phong Từ.

Dịch Phong Từ đã ăn hết bánh kem, chỉ còn lại quả dâu tây nguyên vẹn kia, đút cho Thẩm Nam Tinh, Thẩm Nam Tinh cắn một miếng, nước quả ngọt ngào tràn ra, để lại một nửa cho Dịch Phong Từ: "Ngọt."

Dịch Phong Từ cắn miếng dâu tây ngay trên tay cậu: "Cũng không tệ lắm."

"Đúng rồi, tuần sau Lưu tiên sinh cũng trở lại."

"Lưu tiên sinh?"

Thẩm Nam Tinh: "Lúc trước em nói với anh rồi mà, chính là chủ tiệm tây trang chuyên nhận đặt may riêng ấy, khi nào ông ấy về em dẫn anh tới lấy số đo. Em còn chưa thấy anh mặc tây trang lần nào."

Dịch Phong Từ lẳng lặng nhìn cậu vài giây, hiếm khi mất tự nhiên né tránh ánh mắt cậu, cắn chiếc nĩa nhỏ trong miệng đáp: "Ừ."

Nháy mắt đã tới tối thứ ba.

Thẩm Nam Tinh mặc bộ tây trang màu trắng gọn gàng, đúng giờ xuất hiện ở chỗ hẹn trước với Lâm tiểu thư rồi cùng lên xe tới tiệc sinh nhật của Lâm lão tiên sinh.

Lâm lão tiên sinh năm nay tám mươi mốt tuổi, năm trước vừa làm tiệc mừng thọ cực kỳ long trọng nên năm nay thu liễm lại, chỉ mời một vài nhân vật có uy tín và danh dự cao trong giới kinh doanh tới một một biệt thự ở lưng chừng núi.

Tuy Thẩm Nam Tinh chưa từng tham gia tiệc sinh nhật của Lâm Hoằng nhưng đã tham gia không ít bữa tiệc tương tự, hành vi cử chỉ hào phóng khéo léo, chắc hẳn sẽ không làm Lâm tiểu thư mất mặt.

Chẳng qua cậu chỉ biết mấy người trong số những nhân vật nổi tiếng của giới kinh doanh, nếu đổi thành ngôi sao vũ đạo nào đó thì có lẽ sẽ làm cậu hứng thú hơn.

"Nhàm chán lắm phải không?" Hôm nay Lâm tiểu thư mặc một chiếc váy dạ hội đuôi cá xinh đẹp màu vàng, trông vô cùng lóa mắt giữa đám đông.

Thẩm Nam Tinh bưng một ly rượu vang đỏ cười đáp: "Vẫn được, chủ yếu là không hiểu chuyện kinh doanh nên không thể giao lưu với mọi người."

Lâm tiểu thư: "Anh chỉ cần ở bên tôi là được, không cần nói nhiều với người khác."

Thẩm Nam Tinh gật đầu, đặt ly rượu xuống, cầm lấy một miếng bánh kem.

Lúc này một tràng vỗ tay nhiệt liệt vang lên từ sảnh lớn.

Những vị khách ở lầu một ngẩng đầu, Thẩm Nam Tinh và Lâm tiểu thư cũng ngẩng đầu, thấy được Lâm Hoằng tiên sinh trong lời đồn cùng với bốn, năm người khoảng bốn, năm mươi tuổi có cả trai lẫn gái đứng bên cạnh.

"Ba tôi, chú hai, cô và hai chú nhỏ." Lâm tiểu thư vừa lắc rượu vừa giới thiệu cho Thẩm Nam Tinh.

Thẩm Nam Tinh biết sản nghiệp của Lâm thị khổng lồ lại không biết ông Lâm có nhiều con như vậy, khó trách ông tạm thời tìm một người khác họ tới cân bằng tập đoàn, nếu tranh chấp gia sản thật sự xảy ra, ai nhiều một chút hay ai thiếu một chút phỏng chừng đều có thể phát sinh một vở tuồng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!