Lâm Hoằng biết Dịch Phong Từ tương đối sớm, khi anh khoảng mười bảy tuổi, ở thành phố C đầu tư vào thị trường chứng khoán nước ngoài.
Khi ấy Dịch Phong Từ còn chưa tốt nghiệp cấp ba, cùng với bạn học sử dụng tài khoản của gia đình nhúng tay vào công ty nửa chết nửa sống Lâm Hoằng tùy ý kinh doanh ở nước ngoài.
Lâm Hoằng vốn chẳng để tâm đến công ty này, chỉ xem như một cái vỏ rỗng lúc nào đó tiện tay sẽ thu mua, sau đó cũng không tự quản lý, trọng tâm kinh doanh vẫn đặt ở tập đoàn trong nước.
Nhưng khi biết có một bộ phận muốn giữ lại công ty này, thậm chí muốn đẩy lùi bước đi của ông thì lại thấy kì lạ.
Ông đoán có lẽ bộ phận kia cố ý muốn cho ông xem.
Vì thế án binh bất động, kiên nhẫn chờ một thời gian.
Quả nhiên kế hoạch kia tiến hành được nửa năm lại tạo nên sóng dữ cứu cả công ty? Thậm chí còn làm cho công ty vốn như nước lặng quanh năm xuất hiện dấu hiệu xuân về?
Lâm Hoằng nhìn báo cáo số liệu của ban quản lý nước ngoài, lập tức hứng thú với bộ phận kia. Tuy công ty không nằm trong trọng điểm kinh doanh của Lâm thị nhưng cũng không thể phủ nhận người phụ trách bộ phận kia có thực lực.
Lâm Hoằng có tiếng yêu quý người tài, hiển nhiên sẽ không bỏ qua một người dày công biểu diễn tài năng cho ông xem.
Vì thế ông đích thân tới thành phố C và gặp được Dịch Phong Từ trong một công ty cùng họ Lâm.
Khi đó Dịch Phong Từ còn mặc đồng phục, trực tiếp đưa cho ông một bản sơ yếu lý lịch, hy vọng sau khi tốt nghiệp có thể nhậm chức ở Lâm thị, chức vụ nào cũng được, nhân viên cơ bản cũng có thể.
Lâm Hoằng không ngờ người tránh phía sau bộ phận che mây cản gió lại là một đứa trẻ, nghiêm túc xem sơ yếu lí lịch hỏi tại sao anh chọn Lâm thị?
Lúc ấy anh đáp thế nào?
À.
Anh nói, anh muốn có một công việc hợp pháp và thu nhập ổn định để kiếm được một số tiền trong sạch và nhanh chóng, đảm bảo sau khi người anh thích tốt nghiệp đại học có thể mua một căn phòng thuộc về bọn họ ở thành phố A.
Nhìn lại thì trước đó không lâu mới nghe nói đã mua được phòng rồi.
Lúc này định qua cầu rút ván đây.
"Nhưng yêu cầu duy nhất của ông là cháu ở lại." Lâm Hoằng chống quải trượng đứng dậy, cười nói: "Cháu cứ nghĩ kĩ đi, nếu đồng ý thì ông bảo Nghiêm Hằng lập tức đi làm."
Dịch Phong Từ: "Nếu cháu không đồng ý thì sao?"
Lâm Hoằng: "Ông cũng không làm khó người khác, chuyện nhà họ Thẩm các cháu tự giải quyết."
Dịch Phong Từ không nói gì.
Lâm Hoằng lại bổ sung một câu: "Đúng rồi, thứ ba tuần sau là sinh nhật ông, đừng quên tham dự đấy."
Dịch Phong Từ gật đầu, đứng dậy tiễn ông rồi quay về văn phòng của mình.
Văn phòng của anh không có biển hiệu, rất gần phòng của Lâm Hoằng.
Bố cục không khác phòng ông Lâm nhiều nhưng phong cách tương đối hiện đại, khá tương đương với phong cách của toàn bộ cao ốc. Trong phòng cũng có sô pha, bàn trà, chẳng qua trên bàn trà không có bộ dụng cụ pha trà mà thay bằng một xếp hình lego bằng gỗ hoàn toàn không phù hợp với nơi này.
Dịch Phong Từ vào gian nghỉ ngơi thay quần áo, đi đến bên sô pha thì dừng bước, cụp mắt ngắm nhìn.
Đó là một nơi có sân, vườn hoa và một tòa lâu đài được tạo nên từ vô số miếng ghép. Trong lâu đài không có người, nhưng ở cổng lớn có một mô hình người mặc áo thun màu đen và một người mặc áo trắng đứng đối diện với nhau.
Nhìn kĩ mới thấy trang phục của người mặc áo trắng hơi kì lạ, không phải trang phục vốn có của bộ xếp hình mà là được người khác cố ý sửa lại, một tấm vải trắng quấn từng vòng từng vòng lên phần eo vuông vức, bông xù giống như một làn váy nho nhỏ.
Dịch Phong Từ đứng tại chỗ nhìn một lát rồi nhấc người mặc váy tiến lên vài bước.
Xem đồng hồ, nên về nhà nấu cơm rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!