Mười lăm phút sau.
Thẩm Nam Tinh cầm tài liệu gốc ra khỏi phòng photo, tạm biệt Nghiêm Hằng, dùng thang máy riêng đi từ tầng 32 xuống thẳng gara.
Dịch Phong Từ vẫn ngồi trong xe chờ cậu, thấy cậu ra khỏi thang máy thì vẫy tay.
Dáng vẻ rụt rè lịch sự của cậu ngay khi nhìn thấy anh thì biến mất hoàn toàn, hung phấn chạy tới chui vào lòng anh, vui mừng nói: "Dịch tiên sinh đồng ý hỗ trợ rồi!"
Dịch Phong Từ thấy cậu vui thì cũng vui theo, hôn lên trán cậu, hỏi: "Có muốn chúc mừng không?"
Thẩm Nam Tinh: "Hiện tại chúc mừng liệu có quá sớm không? Dịch tiên sinh chỉ đồng ý hỏi một chút, còn chưa biết kết quả thế nào."
Dịch Phong Từ: "Hẳn sẽ không có vấn đề gì quá lớn."
Thẩm Nam Tinh cười nói: "Sao anh khẳng định như vậy?"
Dịch Phong Từ tỏ vẻ thần bí: "Anh đoán thế."
Kỳ thật không cần đoán cũng biết, nếu Dịch tiên sinh đã đồng ý hỗ trợ thì xác suất thành công đã là năm mươi phần trăm, hơn nữa bọn họ còn có "hậu thuẫn" là Lâm tiểu thư, dù thế nào cũng không thể kém hơn tình huống hiện tại.
Thẩm Nam Tinh chui ra khỏi lòng Dịch Phong Từ, đang chuẩn bị lên xe thì phát hiện cổ áo anh lại quặt vào phía trong, lập tức bảo anh đứng lại, giúp anh sửa xong mới cho đi.
Nhưng cậu nhớ rõ lúc trước khi ra cửa đã sửa lại cho anh một lần, cũng không biết anh mặc quần áo thế nào lại quặt vào trong.
Đến bữa trưa, Dịch Phong Từ tìm một nhà hàng tương đối cao cấp, nhà ăn trang trí tao nhã, đồ ăn cũng khá sang quý.
Thẩm Nam Tinh mở thực đơn, gọi vài món được đề cử, vừa ăn vừa thương lượng với Dịch Phong Từ mấy ngày tới hẹn Lâm tiểu thư ăn bữa cơm. Bọn họ có duyên mấy lần, tuy ngoài miệng nói xem mắt không thành, chỉ làm bạn bè nhưng thời gian lâu như vậy cũng không thường liên lạc nói chuyện như bạn bè. Đột nhiên gọi điện lại là nhờ người ta giúp thật sự có hơi xấu hổ.
Dịch Phong Từ gật đầu, không nói gì, cơm nước xong thì gọi phục vụ, rút một tấm thẻ ra khỏi ví.
"Chờ đã."
Tấm thẻ còn chưa rút ra được một nửa thì Thẩm Nam Tinh đã kéo phục vụ tới bên người, "Tôi thanh toán."
Dịch Phong Từ: "Để anh."
Thẩm Nam Tinh vội vàng cầm điện thoại đứng lên, "Để em đi, em dùng điện thoại, tiện thể cho tôi hóa đơn."
Người phục vụ đánh giá cách ăn mặc của hai người, lại thoáng liếc qua ví của Dịch Phong Từ, chiếc ví kia hình như được sử dụng lâu rồi, các góc có dấu vết mài mòn, tiền mặt trong đó không nhiều lắm, thẻ cũng ít, nhưng lại rất nhiều đồng xu, nhiều đến mức làm ví căng phồng, không biết còn tưởng rằng của bà lão lớn tuổi nào đó không biết dùng đồ điện tử, vì mua thức ăn ở chợ mà phải tích trữ tiền lẻ.
Người phục vụ không có ý kì thị chỉ là đồ ăn của bọn họ sang quý là thật, người thường ăn một bữa cũng áp lực, hơn nữa Thẩm Nam Tinh đã đứng lên, đành mỉm cười với Dịch Phong Từ rồi dẫn Thẩm Nam Tinh ra quầy lấy hóa đơn.
Dịch Phong Từ ngồi im, nhìn chăm chú bóng lưng Thẩm Nam Tinh vài giây rồi cúi đầu nhìn ví của mình, đẩy tấm thẻ rút một nửa về chỗ cũ, cụp mắt, lấy một đồng tiền xu đã lâu không lưu thông trên thị trường ra, nhíu mày.
Rốt cuộc anh đào thứ này ở đâu ra vậy?
Thị trường đồ cổ à?
Lúc về, Thẩm Nam Tinh lái xe, Dịch Phong Từ vẫn cầm chiếc ví rách nát kia không nói lời nào.
Thừa dịp đèn đỏ, Thẩm Nam Tinh lén liếc anh một cái.
Trong lòng nghĩ có phải chuyện tính tiền đã làm tổn thương lòng tự trọng của anh hay không? Nhưng bữa cơm vừa rồi đúng là rất quý, nếu đỡ hơn thì cậu đã tuyệt đối không làm Dịch Phong Từ nan kham.
Đang định tìm đề tài chuyển sự chú ý của Dịch Phong Từ thì đã thấy anh chậm rãi nâng mắt, hơi đáng thương hỏi: "Trông anh đáng thương lắm ư?"
Thẩm Nam Tinh lập tức lắc đầu, vẻ mặt trìu mến lại kiên định hỏi: "Ai bảo anh đáng thương?"
"Anh không đáng thương một chút nào."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!