Chương 40: (Vô Đề)

Chín giờ mười lăm phút sáng.

Thẩm Nam Tinh ngồi trong phòng nghỉ Nghiêm Hằng dẫn vào.

Phòng nghỉ rất lớn, có sô pha, trà bánh và cả thiết bị nghe nhìn.

Nghiêm Hằng đưa cho cậu mấy tạp chí giải trí đồng thời rót cho cậu một cốc nước ấm, nói: "Dịch tiên sinh còn một cuộc họp, khoảng mười rưỡi thì kết thúc. Thẩm tiên sinh chờ trong phòng này một lát, chờ ngài ấy xong việc, tôi sẽ sang báo với ngài."

Thẩm Nam Tinh vội gật đầu, nhìn theo Nghiêm Hằng rời đi, lại nhìn khu làm việc bên ngoài phòng nghỉ.

Khu làm việc của Lâm thị cũng không khác công ty nhà mình mấy, chẳng qua cao ốc Lâm thị trang hoàng xa hoa hơn, công nhân viên cũng không chi chít, tất cả đều mặc tây trang cắt may khéo léo, người gọi điện, người lật văn kiện.

Cậu ở một mình thấy hơi chán, vốn định gọi cho Dịch Phong Từ tán gẫu lại cảm thấy không tốt lắm, chỉ đành vừa lật tài liệu vừa tưởng tượng Dịch Phong Từ mặc tây trang sẽ có dáng vẻ thế nào?

Nếu được ba mẹ ủng hộ, không tính toán quan hệ của bọn họ, có lẽ cậu sẽ chuyển công việc về thành phố C dần. Trung tâm dạy múa ở thành phố A vẫn mở, chăm chỉ chạy qua chạy lại là được, không thành vấn đề. Thời gian dạy của cậu cũng tương đối tự do. Tuy không thể về thành phố C định cư ngay nhưng một tháng có nửa tháng ở lại cũng được.

Như vậy thì Dịch Phong Từ có thể tới công ty của ba làm mà không càn băn khoăn nữa.

Cũng có thể thử mặc tây trang.

Anh trông không tồi, vóc dáng lại cao, vai rộng eo nhỏ đứng ở nơi đó chẳng khác nào một móc treo quần áo di động hoàn mĩ. Chỉ là mấy năm nay cái giá này chỉ treo mấy bộ quần áo kiểu dáng đơn giản, tuy cũng rất đẹp nhưng nếu thay bằng một bộ tây trang thì sẽ thế nào nhỉ?

Thẩm Nam Tinh ngồi trên sô pha thả trí tưởng tượng bay xa, quyết định lát nữa xong chuyện sẽ dẫn Dịch Phong Từ đi may một bộ.

Khoảng mười rưỡi, Nghiêm Hằng lại xuất hiện, đẩy cửa phòng nghỉ.

Thẩm Nam Tinh đứng lên hỏi: "Dịch tiên sinh hết bận rồi?"

Nghiêm Hằng: "Xong rồi, mời Thẩm tiên sinh theo tôi."

Thẩm Nam Tinh cầm tài liệu vội vàng theo sau y.

Phòng nghỉ ở tầng 23, văn phòng của Dịch tiên sinh ở tầng 32.

Thẩm Nam Tinh theo Nghiêm Hằng vào một thang máy riêng, nhìn con số không ngừng tăng lên, tâm trạng cũng dần căng thẳng.

Tuy có Lâm tiểu thư hỗ trợ dẫn tiến nhưng cậu vẫn lo bị từ chối.

Dù sao Lâm thị có tiền nhưng không phải nhà từ thiện. Theo như tình hình hiện tại của Thẩm gia, nếu Lâm thị đồng ý rót vốn rất có thể trong một năm tới không thu về lợi ích gì. Hơn nữa theo cậu biết, người này cũng không phải một tay che cả Lâm thị, có nhiều chuyện không thể tự quyết định, có lẽ nói chuyện xong thì người này còn phải xin chỉ thị của ông Lâm, dù sao chức vị này tồn tại là bởi ông Lâm lớn tuổi rồi, không thể tới công ty làm việc nữa.

Cho nên xét đến cùng người nọ cũng là một nhân viên, chỉ là cao cấp hơn nhân viên bình thường một chút, là một nhân viên cấp cao.

Thang máy kêu "tinh" một tiếng, đã tới nơi.

Thẩm Nam Tinh vỗ ngực tự trấn an mình đừng hồi hộp nữa.

Tầng 32 im ắng, so với không khí làm việc ngất trời ở tầng 23 thì nơi này im ắng đến nỗi có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Nghiêm Hằng dẫn cậu đi qua một hành lang dài rồi dừng lại trước văn phòng đóng chặt cửa.

Bên ngoài văn phòng có một tấm bảng viết "Lâm Hoằng", thực hiển nhiên, dù mọi chuyện của Lâm thị đều phải qua tay người điều hành họ Dịch thẩm duyệt thì chủ nhân chân chính của Lâm thị vẫn mang họ Lâm.

Thẩm Nam Tinh đứng ngoài cửa thầm cổ vũ, cố ý chỉnh điện thoại sang chế độ yên lặng, chờ Nghiêm Hằng đẩy cửa rồi cùng đi vào.

Khác hẳn phong cách hiện đại ngoài cửa, văn phòng Lâm lão tiên sinh hiện một vẻ cổ kính, sàn gỗ màu nâu thẫm phối với bàn ghế gỗ sang quý làm cả căn phòng trầm tĩnh hẳn đi.

Trong phòng có mấy vách ngăn, đập vào mắt là gian tiếp khách, bên trái là một vách ngăn bằng gỗ, phía sau hẳn là gian làm việc. Thẩm Nam Tinh đứng ở gian tiếp khách có thể thấy một người ngồi trên ghế văn phòng, người nọ không đối mặt với cậu mà mà ngồi trên ghế xoay, chỉ lộ nửa cánh tay.

Nghiêm Hằng không nói gì, Thẩm Nam Tinh cũng không dám mở miệng, chỉ đành căng thẳng cầm tài liệu trên tay, theo động tác của Nghiêm Hằng mà ngồi xuống sô pha bằng gỗ có trải đệm mềm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!