Chuyện bỏ trốn này nói thì dễ nhưng làm thì khó.
Từ ngày ở tiệm bán hoa về, Thẩm Nam Tinh bắt đầu vì chuyện này mà làm chuẩn bị.
Trong mắt cậu, bỏ trốn là chuyện sớm hay muộn, dù sao cùng Dịch Phong Từ về nhà báo với ba mẹ chuyện tình cảm của hai người thì chỉ có một kết quả.
Đó chính là… không thể nào.
Vì vậy cho tới bây giờ cậu vẫn không dám đối mặt, không phải tình cảm của Dịch Phong Từ đối với cậu hay của cậu đối với Dịch Phong Từ.
Mà là sợ chuyện của bọn họ cuối cùng cũng không có kết quả tốt.
Sợ bọn họ không thể làm anh em, không thể là người yêu, thậm chí còn bị tách ra, còn không thể làm người xa lạ.
Cậu mới suy nghĩ một chút đã không thể chấp nhận được, càng đừng bảo cậu đi làm.
Nhưng cậu lại không thể để chuyện cứ mãi kéo dài như thế, kéo dài tới khi tơ hồng phai màu, kéo dài tới khi sợi tơ phân hủy, kéo dài tới khi cậu và Dịch Phong Từ già đi, kéo dài tới kiếp sau.
Thẩm Nam Tinh thừa nhận trên một phương diện nào đó cậu không hề dũng cảm, dù là bảo vệ Dịch Phong Từ khi còn nhỏ, cậu cũng trốn ở góc tối lén tự cổ vũ rồi mới nhìn như dũng mãnh xông lên.
Bởi vì so với sợ hãi thì cậu càng sợ Dịch Phong Từ bị thương.
So với chuyện tình của cả hai không có kết quả, cậu càng không muốn Dịch Phong Từ đơn phương chờ đợi.
Cho nên chẳng sợ ba mẹ không đồng ý, cậu cũng muốn cố gắng, đề khí tự cổ vũ, bước thêm một bước.
Chẳng qua trước khi bước thêm một bước này, cậu vẫn căng thẳng không ngủ được, nằm trên giường lăn qua lộn lại, lúc thì lăn vào lòng Dịch Phong Từ, lúc lại lăn ra.
Vào đông trời giá rét, lập đông qua đi, độ ấm lại hạ thêm xuống.
Nhà Dịch Phong Từ vốn không có máy sưởi nhưng điều hòa vẫn luôn bật nên trong nhà vẫn ấm áp dễ chịu.
Theo nhiệt độ thay đổi, Thẩm Nam Tinh cũng đổi một chiếc chăn lông màu cà phê nhạt, lúc này vừa rời khỏi vòng tay Dịch Phong Từ, quấn chăn lông quay lưng về phía anh, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Dịch Phong Từ nhìn thoáng qua đồng hồ, lại nhìn cái đầu tròn của Thẩm Nam Tinh, cầm lấy chiếc điều khiển, nhẹ nhàng ấn nút.
Một tiếng "tít" vang lên, không làm Thẩm Nam Tinh chú ý.
Qua vài phút, lại ấn một lần, vẫn không bị Thẩm Nam Tinh chú ý.
Khoảng cách giữa các lần ấn ngày càng dài hơn vì không muốn phát ra tiếng "tít tít tít" liên tục thu hút chú ý. Thẩm Nam Tinh vẫn quay lưng về phía anh, chìm đắm trong thế giới của mình, lúc này đã tưởng tượng đến cảnh Thẩm Trọng Bách và Úc Lam nổi bão, động tay động chân với bọn họ, Úc Lam ngồi trên sô pha khóc lóc thảm thiết còn Thẩm Trọng Bách giơ một chiếc bình hoa lên đập thẳng vào đầu cậu, máu tươi từ đỉnh đầu chảy xuống ròng ròng, càng ngày càng nhiều, làm cậu càng ngày càng lạnh.
Thẩm Nam Tinh kéo chăn chặt hơn, cảm thấy không đủ ấm, chỉ đành xoay người vùi vào lòng Dịch Phong Từ, chui vào ổ chăn của anh.
Dịch Phong Từ liếc điều hòa từ 30 độ xuống còn 23 độ, tắt đèn đầu giường, ôm chặt Thẩm Nam Tinh vào lòng, giúp cậu sưởi ấm.
"Nếu không chúng ta cứ về muộn một chút?"
"Vì sao?" Thẩm Nam Tinh cuộn trong lòng anh nâng mắt, "Nếu đã quyết định thì phải đối mặt càng sớm càng tốt."
Tuy lòng không có gì chắc chắn nhưng cậu đã tính tới trường hợp xấu nhất, dù kết quả thế nào thì cũng không thể so với ba giơ bình hoa đập xuống đầu cậu, cậu và Dịch Phong Từ phải bỏ trốn suốt đêm.
Dịch Phong Từ nhìn Thẩm Nam Tinh xoa trán, kết hợp với trạng thái gần đây của cậu thì đã đoán được trong lòng cậu nghĩ gì, vì thế giơ tay giúp cậu xoa nhẹ.
"Em xác định phải vì anh làm đến mức này?"
"Mức nào?"
Có Dịch Phong Từ hỗ trợ, Thẩm Nam Tinh buông tay xuống, tuy cậu không thật sự bị đánh, cũng không thật sự vỡ đầu chảy máu nhưng có Dịch Phong Từ ở bên nhẹ nhàng giúp cậu xoa trán vẫn làm cậu an tâm không ít.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!