Không cần hỏi cũng biết anh đi làm gì.
Thẩm Nam Tinh bất đắc dĩ mặc anh treo trên người mình trong chốc lát, xách cơm hộp anh mới mua vào phòng bếp.
Cơm hộp không có gì mới lạ, chỉ có thịt thái sợi xào ớt xanh đơn giản.
Thẩm Nam Tinh gắp thịt và ớt xanh ra đĩa rồi đổ phần cơm chưa chín kĩ của tiệm cơm vào nồi cơm mới nấu.
Lòng thầm nghĩ sau này mỗi bữa trưa có nên trở về hay không, Dịch Phong Từ không biết chăm sóc bản thân, hoặc là nói anh lười chăm sóc bản thân.
Anh đối xử cẩn thận tỉ mỉ với Thẩm Nam Tinh bao nhiêu thì lại qua loa cho xong với chính mình bấy nhiêu.
Giống như một mình anh thì sống qua ngày thế nào cũng được, ăn mặc không kén chọn, nóng hay lạnh cũng được, mấy năm nay tốt hơn một chút, từ khi Thẩm Nam Tinh tới đây giám sát, ít nhất không lừa gạt cho qua như trước nữa.
Nhưng làm sao để giải quyết hoàn toàn vấn đề này đây?
Tựa như chỉ có Thẩm Nam Tinh ở bên anh lâu dài thì mới có thể trị tận gốc.
Tại anh sẽ không nỡ để cậu cùng anh ăn bữa cơm nguội ngắt.
Cho dù là vì Thẩm Nam Tinh.
Anh cũng sẽ tự động thủ làm chút thức ăn ngon.
Bữa trưa có sự tham gia của Thẩm Nam Tinh, thức ăn quả nhiên phong phú hẳn lên.
Hai người vừa nói chuyện vừa bàn xem buổi chiều có đi ra ngoài không.
Cuối cùng quyết định ăn cơm xong thì ngủ trưa sau đó cùng đi siêu thụ mua nguyên liệu nấu ăn.
Ngày mùa thu ngắn, khoảng bốn giờ, mặt trời đã bắt đầu xuống núi. Màu vàng cam phủ khắp không trung, cách cửa sổ xe nhìn ra bên ngoài như thể đang thưởng thức một buổi triển lãm nghệ thuật độc đáo.
Thẩm Nam Tinh hiếm khi được nghỉ ngơi, tâm trạng rất tốt, chờ Dịch Phong Từ đỗ xe xong thì cùng nhau tiến thẳng tới khu thực phẩm tươi sống của siêu thị.
Cậu là khách quen của siêu thị này, nhớ rõ cách bày biện các loại sản phẩm, chỉ một lát đã đầy xe, chẳng xem xét xem chiếc tủ lạnh cũ kĩ nhà Dịch Phong Từ có đủ năng lực chứa hết hay không.
Trước kia anh không đi cùng nên không thể ngăn cản hành vi mua sắm điên cuồng sợ anh ăn không đủ no kia, nay đã đi theo, anh chỉ đành vừa đẩy xe vừa lén trả lại một ít đồ trong xe về chỗ cũ.
Khoảng bảy giờ, hai người ra khỏi siêu thị.
Lúc này về nhà nấu cơm thì hơi muộn, Thẩm Nam Tinh tùy ý lựa một nhà hàng, dẫn Dịch Phong Từ vào giải quyết bữa tối.
Ngày thường bọn họ rất ít tới đoạn đường phồn hoa đông đúc này, hôm nay vừa lúc tới đây, cơm nước xong không vội vã rời đi mà đi dạo dọc theo con phố ồn ào náo nhiệt này.
Đèn đuốc trên đường sáng trưng, hai bên đều là cửa hàng trang trí tinh xảo, mặt hướng ra đường phố đều là cửa sổ sát đất to rộng, người qua đường có thể thông qua đó ngắm nhìn cảnh tượng bên trong, sau đó bị hấp dẫn bởi bố cục hoặc nội dung mà tiến vào thăm quan hoặc mua sắm.
Thẩm Nam Tinh dừng chân trước một hiệu sách, kéo Dịch Phong Từ vào, kết quả lúc vào hai người, lúc ra chỉ có mình cậu?
Cậu đứng ở cửa hiệu sách đang định gọi cho Dịch Phong Từ lại thấy anh cũng không đi xa mà đứng ở cửa của tiệm bán hoa đối diện, đang nói chuyện với một cô bé khoảng mười tuổi.
Cô bé mặc một chiếc áo lông màu tím nhạt, đứng giữa vô số thùng hoa, hỏi Dịch Phong Từ: "Anh ơi, anh muốn mua hoa nào thế? Để tặng bạn gái đúng không?"
Dịch Phong Từ: "Không phải."
Cô bé lại hỏi: "Hay là tặng bạn của ba mẹ?"
Dịch Phong Từ lắc đầu: "Cũng không phải."
"Vậy tặng cho ai ạ?" Cô bé sốt ruột: "Anh phải nói với em muốn tặng cho ai thì em mới đề cử cho anh được nha."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!