Một giờ sau, Thẩm Nam Tinh đi vào đoàn kịch.
Tối hôm qua Lý Hoa Tây không về nhà, lúc này từ nhà ăn đi ra, vừa vặn chạm mặt cậu trong bãi đỗ xe.
Thẩm Nam Tinh hỏi rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
Lý Hoa Tây cũng không rõ lắm, chỉ bảo: "Sáng nay anh nhận được điện thoại của trợ lý Tề Lễ Ngôn, bảo bọn họ sẽ chịu hết trách nhiện, cứ thế là xong."
Thẩm Nam Tinh nghi ngờ, cầm chìa khóa lên lầu cùng Lý Hoa Tây, "Y trở mặt nhanh thật, chẳng lẽ một đêm đã nhận ra mình không đúng, hoàn toàn tỉnh ngộ?
Lý Hoa Tây: "Ai biết. Xong rồi, ai quan tâm y có tỉnh ngộ hay không, đừng gây rắc rối nữa là được. Thế nhưng lát nữa e vẫn phải cùng anh tới bệnh viện, tuy y nói xong rồi nhưng là người phụ trách của đoàn kịch thì vẫn nên đến thăm."
Thẩm Nam Tinh: "Em đi cùng?"
Lý Hoa Tây gật đầu: "Anh không lái xe, em đưa anh một đoạn."
Thăm bệnh bình thường thì không có gì là không tình nguyện, Thẩm Nam Tinh không nhiều lời, chờ Lý Hoa Tây về văn phòng thay quần áo rồi lại cùng xuống lầu, tới một bệnh viện tư nhân ở phía Đông thành phố A.
Bệnh viện này cách trung tâm thành phố khá xa, điều kiện đi lại thông thuận, chỉ là chi phí thuộc hàng đắt đỏ, không phù hợp với tầng lớp bình dân.
Tuy điều kiện nhà Thẩm Nam Tinh cũng rất tốt nhưng quen sống với Dịch Phong Từ từ nhỏ nên cậu cũng chưa từng tới một nơi như thế này.
Thậm chí bác sĩ điều dưỡng nơi này đều là một phục vụ một, người bệnh bị một vết thương nhẹ cũng có thể kéo cả đội ngũ chuyên gia tới hội chẩn.
Thẩm Nam Tinh và Lý Hoa Tây đứng ở cửa phòng bệnh liếc nhau một cái, chờ đám bác sĩ đông đảo điểm bệnh xong rời đi mới mang một giỏ hoa quả vào.
Tề Lễ Ngôn đang ngồi trên giường cầm điều khiển xem TV, miệng vết thương dán một miếng băng gạc đường kính năm centimet, trên băng gạc không có vết máu cũng không có màu thuốc, hiển nhiên bị thương không nặng, đã sớm xử lý tốt.
Lý Hoa Tây mang gương mặt tươi cười tiến lên, hỏi thăm tình hình sức khỏe của y, Thẩm Nam Tinh mang giỏ quả đặt lên chiếc bàn cạnh giường. Trên chiếc bàn kia ngoài sổ khám bệnh thì còn có một đống băng gạc, trên băng gạc có mấy chỗ màu đỏ sậm, nhìn từ xa trông giống máu, nhìn gần thì giống màu đỏ của mực nước.
Thực hiển nhiên, nếu sáng nay trợ lý Tề Lễ Ngôn không gọi điện thoại cho Lý Hoa Tây thì tình huống cậu và chị Uyển tới đây xin lỗi sẽ không ấm áp như hiện giờ.
"Ngồi đi." Tề Lễ Ngôn cầm điều khiển chỉ hai chiếc ghế cạnh giường, bảo trợ lý rót hai cốc nước, liếc Thẩm Nam Tinh, cẩn thận đánh giá từ trên xuống dưới.
Thẩm Nam Tinh bị y nhìn đến mất tự nhiên, còn chưa mở miệng đã nghe Tề Lễ Ngôn chủ động hỏi: "Cậu và người nhà họ Lâm có quan hệ gì?"
Nhà họ Lâm?
Thẩm Nam Tinh: "Anh muốn nói nhà họ Lâm nào?"
Tề Lễ Ngôn cười nhạo: "Thành phố A to như vậy còn nhà họ Lâm nào, đừng nói với tôi cậu không quen biết."
Thẩm Nam Tinh suy nghĩ: "Tập đoàn Ức An?"
Tề Lễ Ngôn chần chờ hai giây: "Cũng xem là thế, cho nên là cậu quen người của Ức An mà không phải người bên nhà chính?"
Thẩm Nam Tinh nghe ý nói mà không hiểu gì, "Tôi chỉ biết Lâm tiểu thư của Ức An, trước đó có gặp mặt. Còn người bên nhà chính tôi không rõ lắm."
Tề Lễ Ngôn vốn thu liễm tính tình giờ lại bắt đầu kiêu ngạo, nhún vai: "Được rồi, Lâm Nhược An cũng xem như con cháu mà ông Lâm thương yêu. Lần này nể mặt nhà họ Lâm, tôi không so đo với mấy người nữa. Nhưng dù là thế nào, tôi có sai hay không thì tôi bị thương ở đoàn kịch của mấy người, này không sai đúng không?
Lý Hoa Tây vội đáp "đúng đúng đúng", để phòng y lại hùng hổ dọa người còn thuận theo nói mấy câu khách sáo.
Ra khỏi bệnh viện, Thẩm Nam Tinh còn đang suy nghĩ chuyện nhà họ Lâm.
Chẳng lẽ thật sự là Lâm tiểu thư giúp cậu?
Nhưng không đúng lắm? Sau hôn lễ của Trần Khiếu, cậu chưa từng gặp lại Lâm Nhược An, thậm chí còn không có phương thức liên lạc với cô.
Huống hồ chuyện hôm đó xảy ra bên trong đoàn kịch, Lâm Nhược An không ở hiện trường, sao có thể biết xảy ra chuyện gì sau đó giúp đỡ cậu?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!