Chương 32: (Vô Đề)

Chuyện hút thuốc lá không bàn tới nữa.

Từ khi hai bên thấu hiểu tâm ý của nhau, tựa như cũng không có tiến triển gì vượt bậc.

Dịch Phong Từ không vội, từ khi buộc dây tơ hồng lên tay cậu thì không thúc giục nữa.

Chớp mắt đã tới cuối tháng mười.

Tề Lễ Ngôn xem kịch bản xong hiếm khi không bắt bẻ, tuần trước đã tới đoàn kịch cùng mọi người luyện tập.

Lúc này Thẩm Nam Tinh dự định gọi cho Úc Lam, hỏi bà có cái nhìn thế nào với tình yêu đồng tính. Úc Lam và Thẩm Trọng Bách lang bạt nhiều năm, thông hiểu nhiều điều, tiếp thu những cái mới cũng nhanh, cảm thấy đồng tính cũng không có vấn đề gì, chọn người mình thích là được, không cần để ý ánh mắt người khác.

Còn tò mò hỏi có phải trong đoàn kịch có vũ công nam nào theo đuổi cậu không? Bà trêu một câu, nếu cậu thật sự thích thì mẹ sẽ cố ủng hộ một chút.

Nếu chỉ có thế thì có lẽ Thẩm Nam Tinh sẽ vui vẻ nhảy cẫng lên nhưng Úc Lam lại bồi thêm một câu: "Con thích đàn ông cũng không sao hết, dù sao trong nhà còn có anh trai, nó nhất định muốn thành gia lập nghiệp."

Chuyện thành gia lập nghiệp cũng không phải thiết yếu nhưng cũng là một loại mong đợi của ba mẹ với tương lai của con cái. Có lẽ trong mắt họ, một người có gia đình, có sự nghiệp mới tính là thật sự hạnh phúc, một mình chung quy là cô đơn tịch mịch, loại sự tình tình này nếu xét trên người khác thì không quá rõ ràng nhưng Dịch Phong Từ mất ba mẹ từ nhỏ, đã không có gia đình thuộc về mình nên Úc Lam muốn anh trải qua viên mãn một chút, để đền bù những thiếu hụt trong quá khứ.

Thậm chí qua điện thoại còn hỏi thăm trong đoàn kịch có bạn nữ nào đáng yêu không, nếu cảm thấy thích hợp thì giới thiệu cho Dịch Phong Từ làm quen.

Thẩm Nam Tinh nghe Úc Lam phấn chấn giúp Dịch Phong Từ giới thiệu đối tượng, vốn định cúp máy sớm thì lại nghe Úc Lam cẩn thận hỏi: "Con trai, con không phải thật sự thích đàn ông chứ?"

Quả nhiên, ngoài miệng nói ủng hộ, trong lòng vẫn căng thẳng.

Thẩm Nam Tinh nói gần nói xa chuyển chủ đề rồi lấy cớ có việc, vội vàng cúp điện thoại.

Mùa đông năm nay có lẽ sẽ rất lạnh giá, mùa thu còn chưa qua, nhiệt độ đã hạ xuống mười độ.

Hơn nữa dạo này mưa thu kéo dài, xen lẫn trong những giọt mưa là băng vụn, lạnh đến nỗi Thẩm Nam Tinh hận không thể đi đôi ủng đi tuyết và mặc áo lông vũ thật dày.

Ba rưỡi chiều.

Tề Lễ Ngôn mặc áo da khoan thai tới muộn, thời gian luyện tập của đoàn kịch là mười giờ, từ khi nhận kịch bản xác nhận tham gia luyện tập, mỗi ngày y đều đến muộn ít nhất ba giờ, vội vàng lộ cái mặt rồi lại rời đi trước bốn năm giờ.

Vội vàng đến nỗi quần áo còn chưa kịp thay, cũng không biết rốt cuộc y tới đây làm gì.

Hôm nay thì đã tới từ lâu nhưng không đi vào việc chính mà chỉ lo vênh mặt hất hàm sai khiến nữ chính.

Nữ chính lần này chính là chị Uyển lần trước có chiếc đàn tranh bị hỏng.

Chị Uyển lớn hơn Thẩm Nam Tinh hai tháng, là một trụ cột chân chính của đoàn kịch Hoa Tây, không chỉ múa đẹp mà còn biết đàn, tướng mạo tuy không xuất sắc như Khương Đình Đình nhưng dịu dàng thanh thoát, vô cùng đẹp.

Thẩm Nam Tinh đang đứng ở lối vào phía sau sân khấu để giảng giải động tác cho Tiểu Ngư và nhóm múa.

Đột nhiên một tiếng "choang" giòn tan vang lên, tựa như tiếng thủy tinh rơi xuống sàn.

Thẩm Nam Tinh lập tức quay đầu lại, nhìn thấy Tề Lễ Ngôn đang đứng giữa sân khấu, quát mắng: "Trình độ của cô rốt cuộc là như nào mà lại được múa vai nữ chính thế? Thật sự không phải đi cửa sau ư? Muốn năng lượng không có năng lượng, muốn cảm tình không có cảm tình, không múa được thì đừng ở chỗ này làm lãng phí thời hian, nhân lúc còn sớm thì đổi người đi!"

Giữa sân khấu chỉ có y và chị Uyển, chị Uyển mặc một chiếc váy dài màu xanh nước biển, mang một đôi giày múa ba lê, Tề Lễ Ngôn vừa đánh vỡ một cái ly, thủy tinh vương vãi khắp nơi, thậm chí có vài miếng suýt quẹt qua chân chị Uyển.

Chị Uyển rõ ràng bị tính tình ác liệt xảy đến bất thình lình của y dọa sợ, còn chưa mở miệng thì cả đoàn kịch dẫn dầu là Thẩm Nam Tinh đã chạy tới.

Trong giới này vũ công nam đã ít, hôm nay ngoại trừ Thẩm Nam Tinh thì không có quá bốn người, còn lại là mấy người mới, nhỏ tuổi hơn Thẩm Nam Tinh.

Tề Lễ Ngôn nhìn mọi người tới che trước người chị Uyển, càng không vui, nói với Thẩm Nam Tinh đứng gần nhất: "Sao nào? Tôi và cộng sự đang bàn về động tác, mấy người tới đây bao quanh là có ý gì?"

Thẩm Nam Tinh nhìn mảnh thủy tinh đầy đất, bảo mọi người lùi lại, chỉ có cậu có thể nói với Tề Lễ Ngôn vài câu: "Bàn chuyện bình thường không cần dùng tới bạo lực, có cái gì không thể từ từ nói?"

Tâm trạng Tề Lễ Ngôn vốn đã không tốt, đang muốn tìm người trút giận, mỉm cười: "Bạo lực? Tôi sử dụng bạo lực à? Tôi động thủ đánh cô ta ư? Cơm có thể ăn bậy nhưng lời nói không thể nói lung tung, cẩn thận tôi kiện cậu tội phỉ báng!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!