Chín giờ sáng.
Thẩm Nam Tinh đánh xe vào "Hoa Tây".
Hôm qua còn hai ba động tác còn chưa sửa xong, nhân lúc đầu óc buổi sáng còn tỉnh táo, Thẩm Nam Tinh chui vào phòng vũ đạo bận rộn.
Khi Lý Hoa Tây bưng một cái bình tráng men tới, Thẩm Nam Tinh đang nằm song xoài trên sàn, từng bản phác thảo sửa động tác tán loạn bên cạnh, góc giấy bị gió chiều thổi ve vẩy liên tục.
Lý Hoa Tây tùy tay nhặt mấy tờ lên, ngồi bên cạnh Thẩm Nam Tinh lật xem, động tác được sửa từ nông đến sâu, đơn giản lại liền mạch, tuy không thể thỏa mãn yêu cầu khoe khoang kĩ thuật của Tề Lễ Ngôn nhưng xét về độ khó thì hoàn toàn có thể đáp ứng được ý nguyện nổi bật trên sân khấu của y.
Lý Hoa Tây không tìm ra được khuyết điểm, đặt bản phác thảo xuống, khen ngợi: "Không hổ là thầy Thẩm đứng đầu bảng của Hoa Tây chúng ta, ngay cả vấn đề rắc rối Tề Lễ Ngôn đưa ra cũng có thể giải quyết nhanh chóng, đúng là hậu sinh khả úy."
Thẩm Nam Tinh ngồi dậy, "Anh Lý lại bắt đầu nói đùa, sao em lại thành đầu bảng của Hoa Tây rồi? Em chính là đầu bảng của tất cả đoàn kịch ở thành phố C."
Lý Hoa Tây nghe xong thì cười to, hỏi: "Sao đầu bảng không tự nhảy? Tay chân đâu có già, cả ngày chỉ sáng tác vũ đạo, mấy năm nữa có phải định chính thức chuyển sang hậu trường hay không?"
Thẩm Nam Tinh nhìn như nhẹ nhàng đáp lại: "Hậu trường cũng không phải không tốt, chuyển nhân vật em không thể múa cho người khác, giao cho bọn họ một sinh mệnh mới cũng là một chuyện rất lợi hại."
Lý Hoa Tây liếc cậu: "Anh không tin có vũ công nào lại không thích bước lên sân khấu. Em ấy, độc lan quá sâu, khi còn nhỏ bị lão Trương mê hoặc, suốt ngày so sánh với con bé Khương Đình Đình, so xong lại thấy bản thân không tốt. Mấy năm nay không múa vai chính rồi, cả ngày lăn lội trong nhóm múa, muốn gì đây?"
Thẩm Nam Tinh cụp mắt, tầm mắt dừng ở kịch bản cách đó không xa, "Nhóm múa cũng rất quan trọng mà, không có sự nỗ lực của vũ công quần chúng bọn em thì vai chính làm sao nổi bật, sân khấu trống trải làm sao trở nên bao la hùng vĩ?"
Lý Hoa Tây: "Già mồm, nhát gan là nhát gan, tìm nhiều cớ thế làm gì."
"Ai nhát gan?" Thẩm Nam Tinh thu dọn kịch bản và bản phác thảo trên sàn, đứng dậy hạ lệnh trục khách: "Anh đưa cho Tề Lễ Ngôn xem được chưa, nếu không có vấn đề gì thì bắt đầu tập luyện."
Lý Hoa Tây cũng đứng dậy theo, hỏi: "Vậy còn em? Giờ đã hơn ba rưỡi? Còn chưa ăn cơm?"
Thẩm Nam Tinh: "Lát nữa đi ăn."
Lý Hoa Tây đáp ừ, lấy điện thoại, vừa đi vừa gọi cho trợ lý của Tề Lễ Ngôn.
Lý Hoa Tây đi rồi, Thẩm Nam Tinh cũng không ra ngoài ăn cơm mà lại nằm xuống sàn, nghĩ lại mấy câu anh Lý vừa nói.
Anh Lý nói cậu nhát gan, quả thật không sai.
Không biết từ khi nào, sân khấu, ánh đèn, những thứ mà cậu ham thích từ nhỏ đã dần dần trở thành một nơi cậu chỉ dám đứng từ xa vọng tới mà không dám đến gần.
Cậu tình nguyện mở một trung tâm dạy các bạn nhỏ múa, tình nguyện làm biên đạo múa ở hậu trường, tình nguyện nhảy trong nhóm múa quần chúng nhưng không dám đứng giữa sân khấu nhảy một điệu múa đơn.
Cậu sợ bản thân múa không tốt, sợ không thể dùng tất cả trình độ của mình biểu diễn ra phong thái của vai chính.
Vụ đổi vai năm mười lăm tuổi chỉ là một cơ hội nhỏ, so sánh với Khương Đình Đình cũng chỉ làm cậu thấy rõ dù nỗ lực thế nào thì không thể vượt qua vẫn mãi không thể vượt qua.
Loại chuyện không thể vượt qua này không chỉ là vấn đề giới tính mà còn là một số chuyện chuyên môn, một số động tác muốn múa nhưng không thể thực hiện được.
Cậu toàn nói rằng bởi vì mình không thể biểu diễn ra được da dạng nhân vật nên mới chuyển sang hậu trường nhưng trên thực tế nguyên nhân chân thật không phải như thế.
Tuy bên ngoài nhìn không ra nhưng qua rất nhiều năm, Thẩm Nam Tinh bắt đầu không tự tin, bắt đầu phủ nhận chính mình, bắt đầu cảm thấy bản thân không có chỗ nào tốt, bắt đầu che mặt chen chúc trong nhóm múa, bắt đầu tập sáng tác vũ đạo, bắt đầu muốn rời xa sân khấu.
Trốn tránh và che giấu vốn là điểm mạnh của Thẩm Nam Tinh.
Giống như cách cậu đối xử với tình cảm của Dịch Phong Từ.
Nếu Dịch Phong Từ không nhổ tận gốc trái tim anh cho cậu xem thì cậu liều chết cũng không thừa nhận phần tình cảm này.
Không đúng, cậu còn chưa thừa nhận.
Chỉ là cam chịu mà thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!