Thật sự là cậu?
Thẩm Nam Tinh cảm thấy ánh đèn đêm nay thật chói mắt, chiếu lên người Dịch Phong Từ làm anh trông có vẻ không chân thật.
Đồng hồ đã quá mười hai rưỡi, Thẩm Nam Tinh nhìn anh vài giây, từ từ buông tay, véo mạnh vào mặt trong đùi, "Uida…"
Đau?
Cậu lại nhìn về phía Dịch Phong Từ lần nữa, không nói nên lời mà chỉ hỏi bằng khẩu hình: Anh… thích em?
Dịch Phong Từ gật đầu.
Tảng đá lớn trong lòng Thẩm Nam Tinh rơi xuống, nhưng được một lát lại căng thẳng, hỏi không phát ra tiếng tiếp: Sao anh lại thích em?
Dịch Phong Từ mỉm cười: "Chỉ cho phép em lén thích anh, sao lại không cho phép anh cũng thích em."
Thẩm Nam Tinh vội đáp: "Ai, ai thích anh?"
"Em."
"Em…"
"Không phải sao?"
Thẩm Nam Tinh vốn định liều chết không nhận nhưng câu nói đến miệng lại không nói nên lời, quả thật cậu thích anh, chuyện quan trọng như vậy cậu không dám làm bộ làm tịch nói láo trước mặt Dịch Phong Từ.
Tuy biết chuyện Dịch Phong Từ cũng thích cậu làm cậu vô cùng khiếp sợ nhưng bình tĩnh suy nghĩ lại thì đúng là có dấu vết. Bọn họ bên nhau nhiều năm như vậy, cậu có thể lâu ngày sinh tình với Dịch Phong Từ, Dịch Phong Từ hẳn cũng có cảm giác tương đồng với cậu.
Vẫn luôn ngậm miệng không nói ra chẳng qua là bởi không đơn thuần là chuyện thích hay không thích.
Không nói đến hai người là đồng tính, quan trọng nhất còn có ba mẹ.
Những người khác nghĩ như nào thì không biết nhưng Thẩm Trọng Bách và Úc Lam trước nay đều đối xử với Dịch Phong Từ nhưu con trai ruột, đón anh về nhà từ khi anh tám tuổi, chưa bao giờ đối xử khác biệt với anh.
Tuy Dịch Phong Từ ngoài miệng gọi bọn họ là chú dì nhưng hai người họ không khác gì ba nuôi mẹ nuôi của anh, bảo kể ra khuyết điểm thì khó mà lựa ra được.
Thẩm Trọng Bách còn vì Dịch Phong Từ lập ra kế hoạch cho tương lai nhưng chưa bao giờ bắt anh làm việc anh không thích, anh muốn rời khỏi nhà họ Thẩm thì cho anh đi, anh muốn trả tiền cho nhà bọn họ thì Úc Lam nhận lấy, giữ lại giúp anh.
Thân phận của Dịch Phong Từ trong nhà vĩnh viễn là anh trai, giống Thẩm Nam Tinh, vĩnh viễn là con trai bọn họ.
Phần tình cảm này tuy không nghiêm trọng đến mức loạn luân trái đạo đức nhưng cũng không có khả năng giống bạn đời bình thường được người nhà ủng hộ.
Thậm chí có khi còn rơi vào phản đối mãnh liệt.
Thẩm Nam Tinh ngồi trên sô pha không nói tiếng nào, chỉ lẳng lặng nhìn Dịch Phong Từ, một hồi lâu sau mới cất lời: "Em có thể suy nghĩ chút không?"
"Suy nghĩ cái gì?"
"Chuyện giúp anh… dắt tơ hồng."
Dịch Phong Từ đồng ý, thấy cậu vẫn ngồi bất động trên sô pha thì vén chăn lên người cậu rồi ôm cả người và chăn vào phòng ngủ.
Dưới tình huống đã biết tình yêu đến từ hai phía, chuyện chung chăn chung gối dường như cũng trở nên vi diệu.
Trước khi tắt đèn, Thẩm Nam Tinh cố ý duy trì khoảng cách với Dịch Phong Từ, sợ bản thân không khống chế được lại chui vào lòng anh còn cố tìm một chiếc gối dư không dùng đến ngăn ở giữa, sợ sáng hôm sau lại phát sinh sự tình nào đó không thể miêu tả.
Dịch Phong Từ kệ cậu chơi, dựa vào đầu giường lật quyển lý luận triết học mới mua về, anh không đọc kĩ mà chỉ lướt qua trang mục lục, dù sao sau này dỗ Thẩm Nam Tinh ngủ cũng phải đọc một lần.
Thẩm Nam Tinh bận rộn hồi lâu cuối cùng cũng xây xong thành lũy "kiên cố" giữa hai người, sau đó nằm xuống, đắp chăn lông.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!