Trước kia Thẩm Nam Tinh không cảm thấy mình chậm chạp, nhưng sau khi trải qua chuyện "thích Dịch Phong Từ" thì lại không thể không thừa nhận mình có hơi như thế.
Cậu không đoán ra người Dịch Phong Từ thích.
Dịch Phong Từ cũng không nói cụ thể với cậu.
Thực tế mà nói, dù Dịch Phong Từ thích ai thì đều không ảnh hưởng tới mối quan hệ của bọn họ.
Chỉ là sau khi Dịch Phong Từ và người mình thích ở bên nhau thì cậu từ yêu thầm khoảng cách gần chuyển sang yêu thầm khoảng cách xa.
Về bản chất thì không có gì thay đổi.
Có lẽ cũng có, chẳng hạn Tết Âm Lịch về nhà, có lẽ Dịch Phong Từ sẽ dẫn bà xã theo, nếu bọn họ hành động nhanh có khi còn ôm đứa nhỏ tới, đến lúc đó cậu thành chú, lần đầu gặp mặt có phải tặng lì xì hay không?
Bao nhiêu thì được nhỉ?
Nếu lì xì trống thì có quá đáng lắm không?
Thẩm Nam Tinh lén thở dài, ngồi trên ghế phụ nhàm chán lướt điện thoại, cậu sợ tâm trạng không tốt của mình ảnh hưởng Dịch Phong Từ lái xe, nhưng muốn cậu nói nói cười cười như thường thì hơi làm khó người ta.
Sau khi hôn lễ của Trần Khiếu kết thúc, nhóm chat Tạ Nguyên Nhất kéo cậu vào không náo nhiệt như trước nữa, mọi người ai bận việc nấy, sau cuộc gặp ngắn ngủi lại đường ai nấy đi.
Điện thoại Thẩm Nam Tinh chẳng có gì hay, chỉ đành mở nhóm chat kia ra, muốn xem trước đó bọn họ tán gẫu những gì, kết quả nội dung đứng đắn không nhìn ra nhưng lại thấy một cái tên quen thuộc – Lâm Cẩn.
Người này tuy cũng ở trong nhóm nhưng không cùng bọn họ tới sơn trang du lịch, trong hôn lễ của Trần Khiếu, Thẩm Nam Tinh có gặp cô, còn hàn huyện đôi câu, nói rảnh rỗi thì liên lạc.
Lâm Cẩn là bạn học của Thẩm Nam Tinh, nhưng trong ấn tượng của cậu, cô có một anh trai – Lâm Gia, là bạn học của Dịch Phong Từ.
Năm ấy Dịch Phong Từ bị trẹo chân trong lúc tổng vệ sinh cũng chính là người này chạy tới rừng cây nhỏ gọi Thẩm Nam Tinh, dẫn cậu tới phòng y tế.
Tuy trong lòng nói "không nên hỏi, không nên hỏi" nhưng ngón tay không chịu khống chế mà kết bạn với Lâm Cẩn, tán gẫu vài câu đơn giản tiện thể hỏi phương thức liên hệ với Lâm Gia.
Lúc ấy Dịch Phong Từ tương đối thân với Lâm Gia, anh thích ai, Lâm Gia hẳn là biết nhỉ?
Mười một giờ đêm, Thẩm Nam Tinh gửi lời mời kết bạn được chấp nhận.
Cậu thừa dịp Dịch Phong Từ đã ngủ, khoác chăn lông nhẹ chân nhẹ tay rời khỏi phòng ngủ, ngồi trên sô pha trong phòng khách.
Đên nay Lâm Gia tới khám bệnh tại nhà, hiện tại vừa lúc rảnh rang, gửi một tin nhắn: "Thẩm Nam Tinh?"
Thẩm Nam Tinh lập tức trả lời: "Là em, ngại quá, muộn vậy rồi còn quấy rầy anh."
Lâm Gia gửi một sticker mỉm cười, "Khách sáo cái gì, con bé nhà anh bảo em tìm anh có chuyện? Không phải bị bệnh chứ? Bác sĩ tư nhân như anh đây phục vụ tại nhà đắt lắm đấy."
Thẩm Nam Tinh nhắn lại một gương mặt tươi cười, ngẫm nghĩ rồi soạn tin: "Em tìm anh vì muốn hỏi một chút, về…. về chuyện của anh trai em."
"Anh em? Dịch Phong Từ?"
"Dạ."
"Cậu ấy sao vậy? Có phải hiện tại hai người đều ở thành phố A không?"
"Dạ, sau khi tốt nghiệp thì tới đây."
"Thành phố A thế nào, mấy năm nay phát triển nhanh chóng, thế nào, Dịch lão đại còn đầu tư không?"
"Đầu tư?" Thẩm Nam Tinh không hiểu.
"Haha. Chính là đầu tư cổ phiếu ấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!