Chương 24: (Vô Đề)

Sau khi trở về thành phố A, sinh hoạt lại quay về quỹ đạo.

Trung tâm dạy múa của Thẩm Nam Tinh mở lớp mới, cậu thường lên lớp vào buổi chiều thứ hai, thứ ba, thứ năm hàng tuần, thời gian còn lại tới "đoàn kịch Hoa Tây" ở đường Hòa Bình Tây tham gia biên đạo.

Lúc trước Dịch Phong Từ ngã nên cánh tay bị thương rồi lại về thành phố C tham gia hôn lễ của Trần Khiếu, sau một loạt sự tình xảy ra thì có nhận thức mới về tình cảm của mình, dẫn tới trên phương diện công việc, Thẩm Nam Tinh có chút chậm trễ.

Sau khi trở về rồi chỉnh sửa động tác suốt đêm, sáng nay Thẩm Nam Tinh cầm kịch bản mới lái xe tới Hoa Tây.

Tổng phụ trách "đoàn kịch Hoa Tây" là Lý Hoa Tây, quê quán ở thành phố C, mười mấy năm trước lấy vợ ở thành phố A nên theo bà xã tới đây lập nghiệp.

Khi còn nhỏ Thẩm Nam Tinh thường xuyên được Lý Hoa Tây gọi đi múa, hiện giờ trưởng thành cũng không cắt đứt liên lạc, có buổi biểu diễn quan trọng nào cũng đều nhớ tới cậu đầu tiên, nay càng hợp tác càng nghiện, sân khấu kịch mới nhất cũng giao toàn quyền phụ trách cho cậu.

Thẩm Nam Tinh dừng xe ở ven đường rồi chạy tới cổng, bảo vệ thấy cậu lâu không tới, nhiệt tình chào hỏi: "Thầy Thẩm tới đấy à?"

Thẩm Nam Tinh đưa cho bảo vệ một phần đặc sản của thành phố A, tuy khoảng cách không xa nhưng khẩu vị có chút khác biệt, bảo vệ thấy cậu ôm túi lớn túi nhỏ, cười ngây ngô: "Tôi cũng có phần ư, cậu mua cho cả đoàn à?"

Thẩm Nam Tinh: "Mua nhiều lắm, chú nếm thử đi." Lại nhìn tấm biển "nhà xe hết chỗ" đặt ở cổng lớn, hỏi: "Hôm nay có khách sao?"

Bảo vệ: "Có có có, mười mấy cái đến cùng một lúc, lái xe riêng cũng có tới bảy tám chiếc, nhà để xe của chúng ta nhỏ, mấy chiếc xe này vừa chen vào, mấy người Tiểu Dương, Tiểu Ngư đều không có chỗ để."

Thẩm Nam Tinh không thấy Lý Hoa Tây nhắc tới chuyện có khách, có lẽ là đến thăm bất chợt, nói thêm với bảo vệ hai câu rồi tiến vào đoàn kịch.

Bên trong là một tòa nhà ba tầng mái bằng, xung quanh trồng nhiều cây cối ngả bóng mát.

Thẩm Nam Tinh mang đặc sản lên lầu ba, đang định vào thẳng phòng Lý Hoa Tây thì thấy bốn năm thành viên đoàn kịch ghé vào cửa phòng khách, trong đó có Tiểu Ngư bảo vệ vừa nhắc tới, thấy Thẩm Nam Tinh thì lập tức vẫy tay với cậu, ý bảo cậu mau qua đó.

Thẩm Nam Tinh không hiểu ra sao, đi về phía bọn họ, tiện thể đưa đặc sản cho bọn họ luôn.

Mấy người vui vẻ nhận quà, thì thầm cảm ơn, tuy đã cố hạ giọng nhưng vẫn truyền vào phòng khách.

Một lát sau, giọng Lý Hoa Tây từ trong truyền ra: "Thầy Thẩm đã về rồi đấy à? Mau vào đây ngồi."

Trong tay Thẩm Nam Tinh còn hai phần đặc sản, bảo Tiểu Ngư cầm giúp rồi mang kịch bản mới tiến vào.

Phòng khách không lớn, ngày thường ngồi tối đa được bảy người, hôm nay cả ngồi cả đứng tổng cộng mười mấy người, ngay cả Lý Hoa Tây cũng phải chen chúc trên chiếc ghế bên cạnh sô pha.

Thẩm Nam Tinh nhìn thoáng qua anh Lý, lại nhìn dáng vẻ của những người ngồi trong phòng, cuối cùng dừng ở chính giữa sô pha, đó là nhân vật chính ngày hôm nay – Tề Lễ Ngôn.

Mấy năm nay Tề Lễ Ngôn rất nổi, vốn chỉ là một diễn viên múa trong hội nhóm vô danh nào đó nhưng rồi tham gia một chương trình truyền hình, thực hiện một vài động tác tương đối khó, và bắt đầu nổi tiếng từ đấy.

Việc y trở nên nổi tiếng cũng là điều dễ hiểu bởi vì quả thật y có kĩ thuật, dù là người ngoài nghề hay trong nghề đều khó tìm ra lỗi sai trong những động tác của y, có thể nói đạt chuẩn sách giáo khoa.

Ngay cả Khương Đình Đình cũng từng khen người này, khi lên lớp từng lấy y làm gương.

Nhưng có một điều, người này chỉ thích hợp múa một mình.

Y có phong cách cá nhân quá mạnh mẽ, nếu phải múa theo nhóm thì hoặc là y cướp hết phong thái của mọi người hoặc là không hòa hợp được với cả nhóm.

Thẩm Nam Tinh không ngờ nam chính của sân khấu kịch lần này Lý Hoa Tây mời tới lại là y, cầm kịch bản mới mà trong lòng phát sầu.

Quả nhiên Tề Lễ Ngôn vừa nhìn thấy cậu đã đi thẳng vào vấn đề: "Vị này chính là thầy Thẩm? Lúc trước tôi từng xem "Tựa như cố nhân" mà cậu biên đạo, quả thật không tồi, xứng đáng đoạt được giải. Nhưng đối với tôi, động tác của vở kịch ấy quá đơn giản, tôi cũng vừa xem kịch bản mới rồi, hẳn là cậu đã sửa lần thứ hai nhỉ? Nếu có thời gian, tôi hy vọng cậu có thể sửa lại lần nữa, thêm nhiều động tác yêu cầu độ khó hơn để làm nổi bật tính chuyên nghiệp trong vở kịch múa của chúng ta."

"Đây là sân khấu kịch, đâu phải xiếc ảo thuật." Ngoài cửa vẫn có tiếng thảo luận khe khẽ, chỉ là lần này lớn hơn chút, không cẩn thận chui vào tai Tề Lễ Ngôn.

Y có thể nghe thấy, tất cả mọi người trong phòng khách cũng đều nghe thấy, Lý Hoa Tây vội đứng bật dậy, "Điều này cậu yên tâm, nếu cậu cảm thấy không hợp, chúng tôi sẽ sửa."

Tề Lễ Ngôn nhỏ nhen, nghe thấy lời ngoài cửa chắc chắn không cam lòng, nhưng không biết trút giận vào đâu, chỉ có thể cáu kỉnh với Thẩm Nam Tinh: "Có thể dung hợp phong cách của tôi và sân khấu kịch thì hẳn là phụ thuộc vào thực lực của thầy Thẩm rồi nhỉ? Chẳng phải dạo gần đây cậu vừa đoạt giải hay sao? Cái gì mà biên đạo múa thế hệ mới tiềm năng nhất đúng không?

Có lẽ không phải hữu danh vô thực đâu nhỉ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!