Ngày hôm sau, hôn lễ của Trần Khiếu cử hành đúng hạn.
Thẩm Nam Tinh mặc tây trang đứng ở đại sảnh cùng Dịch Phong Từ.
Tiểu bá vương hoành hành khắp vườn trường năm nào lúc đọc lời thề cũng đỏ hai mắt, lúc ôm vợ mới cưới cũng có thể nói ra mấy lời âu yếm buồn nôn, lâm ly triền miên.
Thẩm Nam Tinh lẳng lặng nghe, lúc nhạc hôn lễ vang lên, lén liếc Dịch Phong Từ một cái, kết quả Dịch Phong Từ cũng đang nhìn cậu.
Lúc hai tầm mắt giao nhau, cả hai đều không né tránh.
Ít nhất Thẩm Nam Tinh không né tránh nữa.
Dù sao né tránh cũng vô dụng.
Nội tâm cậu hiểu rõ, dù cậu thật sự thích anh, cảm tình của cậu đối với anh thật sự biến chất thì cả đời này bọn họ cũng không thể giống Trần Khiếu và Tôn Tiểu Nhã nắm tay nhau cùng đi vào cung điện hôn nhân.
Dù sao thì cậu không biết anh xem cậu là gì, là xem cậu như em trai hay con trai của ân nhân, thương cậu, cưng chiều cậu là xuất phát từ nội tâm hay xuất phát từ cảm tạ.
Trong tình huống chưa biết kết quả lại muốn chọc phá cảm tình của anh trai, lỗ mãng thổ lộ với anh, liệu cậu còn có thể tiếp tục hượng thụ yêu thương của anh nữa không?
Cho dù yêu thương này là loại yêu thương nào.
"Anh ơi."
"Hử?"
"Sau này em gọi anh là Dịch Phong Từ."
"Vì sao?"
"Em cảm thấy dễ nghe." Mắt Thẩm Nam Tinh lóe lên ánh sáng trong hội trường, cười đáp: "Dễ nghe hơn là gọi anh."
Nếu không thể trốn tránh cũng không thể dứt bỏ, càng không thể thổ lộ thì giả bộ như không nảy sinh bất cứ thứ gì.
Thẩm Nam Tinh tự đào một cái hố rồi chôn mình vào, nhìn như tiêu sái thoát khỏi bối rối nhưng trên thực tế là không biết đối mặt như thế nào.
Nhưng kết quả hiện tại là lựa chọn tốt nhất của cậu trong khoảng thời gian này.
Cậu cần thêm thời gian, nếu phần tình cảm này nảy mầm vào một ngày nào đó thì có lẽ cậu sẽ trưởng thành theo, sẽ nghĩ ra biện pháp mới.
Dịch Phong Từ hiểu cậu, thông qua ánh mắt là có thể đoán được cậu đang nghĩ gì, tùy ý bóc một viên kẹo mừng đặt vào miệng cậu, tựa như chấp nhận quyết định đơn phương của cậu.
Sau khi hôn lễ kết thúc, hai người cùng trở về nhà.
Thứ hai Thẩm Nam Tinh còn có việc, chiều nay phải quay về thành phố A.
Cậu còn chuyện quan trọng cần làm, tối hôm trước cậu đã hẹn thời gian với ba, bảo ba dành ra nửa ngày nhàn rỗi cùng cậu nói về công việc của Dịch Phong Từ.
Không bàn đến tình cảm cá nhân, Thẩm Trọng Bách vẫn luôn tán thưởng năng lực của Dịch Phong Từ, dù cho sau khi tốt nghiệp cấp ba anh đã rời hỏi nhà họ Thẩm nhưng ông vẫn nhớ Dịch Phong Từ chưa từng tiếp xúc với công việc trong công ty mà đã từng giúp ông giải quyết một vấn đề tương đối khó.
Suy cho cùng bộ não của con người nếu được bồi dưỡng thì nhất định sẽ phát triển.
Phòng khách.
Thẩm Trọng Bách ngồi trên sô pha đẩy mắt kính, nói với Dịch Phong Từ: "Chú cũng không cảm thấy cháu dốc sức làm việc bên ngoài có gì không tốt, người trẻ tuổi quả thật nên trải nghiệm. Hiện giờ chúng ta ngồi đây nói chuyện, bỏ qua thân phận người nhà, đứng dưới góc độ một người quản lý chiêu mộ người tài vì lợi ích công ty thì thật sự chú rất mong cháu có thể gia nhập."
Thẩm Nam Tinh ngồi bên cạnh hát đệm: "Đúng vậy đúng vậy."
Dịch Phong Từ liếc cậu rồi lại nhìn về phía Thẩm Trọng Bách, lễ phép trả lời: "Cháu biết chú vẫn luôn nhớ tới cháu, chỉ là trình độ hiện tại của cháu còn thấp, không đủ để đảm nhiện phần công tác chú an bài cho."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!