Lúc Thẩm Nam Tinh tỉnh lại thì trời đã tối.
Trên tủ đầu giường cũ kĩ là một ngọn đèn bàn đang sáng, phía dưới là một cốc nước sôi để nguội đặt trên một miếng lót bằng da. Thẩm Nam Tinh mang theo mái tóc ngắn rối bời mơ mơ màng màng ngồi dậy, ngẩn ra hai giây rồi giật mình ngả lại giường, lăn hai vòng trên tấm nệm mềm như bông.
Tối hôm qua cậu lên chuyến tàu đêm chạy liên tục tám tiếng từ thành phố C về thành phố A rồi tới trung tâm thương mại thành phố mua vài nguyên liệu nấu ăn đơn giản sau đó lao về phòng dạy múa khu đông dạy một tiết trước mười giờ.
Thẩm Nam Tinh là thầy dạy múa, bản thân mở một trung tâm dạy múa.
Vốn ông chủ trung tâm không cần dạy thường xuyên nhưng do một vở kịch mà cậu tham gia đã đoạt giải cách đây không lâu nên nhiều phụ huynh đưa con đến nhờ cậu chỉ dạy. Tuân thủ tôn chỉ khách hàng là thượng đế, Thẩm Nam Tinh đành phải điều chỉnh một tuần một tiết thành một tuần ba tiết. Hôm trước tan học vội vàng trở về thành phố C thăm ba mẹ, rồi lại suốt đêm trở về cho kịp tiết học mới, đến ba giờ chiều thì nằm bẹp không dậy nổi.
May là ngày mai cậu không có tiết, nên có thể thư thái trên giường cả ngày, tha hồ ngủ bù.
Tiếng máy hút mùi kiểu cũ xuyên qua cửa gỗ màu nâu nhạt truyền vào phòng ngủ.
Thẩm Nam Tinh ngồi dậy lần thứ hai, nhìn thấy điều hòa bật, dụi mắt, tìm được điều khiển thì ấn tắt, xỏ dép lê rồi đi ra ngoài.
Dịch Phong Từ thái rau cần xong chuẩn bị cho vào nồi.
Một đôi tay thon dài trắng nõn chắn trước mắt anh, "Đoán xem em là ai?"
Khóe miệng Dịch Phong Từ nhếch lên, qua kẽ hở các ngón tay bốc rau cần cho vào nồi, dùng xẻng đảo vào cái: "Cao Viễn?"
"Không đúng."
"Tạ Nguyên Nhất."
"Hehe, không đúng."
"Ồ, anh biết rồi. Là Sở Đào Tâm đúng không?"
Thẩm Nam Tinh đứng sau Dịch Phong Từ chớp mắt, buông tay, dựa vào tủ bát bên cạnh hỏi: "Sở Đào Tâm là ai?"
Dịch Phong Từ liếc cậu: "Đồng nghiệp mới."
Thẩm Nam Tinh hỏi tiếp: "Nữ?"
"Ừ, rất xinh đẹp."
Thẩm Nam Tinh: "Công ty anh hiếm khi có phụ nữ đến nộp đơn xin việc."
"Làm sao, kỳ thị công nhân lao động?"
"Ý em là chỗ các anh toàn là công việc lao động thể lực hoặc làm việc trên cao, phụ nữ ít khi lựa chọn loại công việc này."
Động tác trên tay Dịch Phong Từ không dừng lại, trút cần tây xào thịt băm ra đĩa, đáp: "Thu ngân."
Căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách không quá nhỏ, phòng khách hướng nam, trên giá treo ở ban công có một bộ quần áo lao động màu xanh xám mới lấy ra khỏi máy giặt từ hôm qua.
Thẩm Nam Tinh bưng bát cơm ngồi vào bàn ăn rau cần, bên tay trái là một bát canh rau chân vịt cà chua trứng xanh xanh đỏ đỏ, "Gần đây em không đến, anh trải qua như thế này đấy hả?"
Dịch Phong Từ gắp miếng cá hồi mới cắt, chấm mù tạt trong đĩa nhỏ trước mặt Thẩm Nam Tinh, "Phần lớn là ăn ở công ty, chẳng mấy khi nấu ăn ở nhà."
Thẩm Nam Tinh: "Không nấu ăn thì cũng phải dự trữ đồ ăn chứ, nếu đêm đột nhiên đói bụng thì làm sao giờ?"
Dịch Phong Từ: "Gọi cơm."
Thẩm Nam Tinh: "Không nói nữa, theo như thói quen của anh thì sẽ nhịn đói rồi chờ sáng hôm sau tới công ty giải quyết mà thôi."
Dịch Phong Từ không đáp, vài giây sau mới hỏi: "Chú Thẩm dì Lam vẫn khỏe chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!