Nói Thẩm Nam Tinh được Dịch Phong Từ cưng chiều mà lớn lên cũng không phải nói quá.
Dù là với mục đích gì, vì báo đáp ân tình nhà họ Thẩm cũng được, vì cảm ơn Thẩm Nam Tinh dũng cảm bảo vệ anh phía sau cũng được, nhiều năm qua chỉ có Thẩm Nam Tinh giận dỗi Dịch Phong Từ, chưa bao giờ Dịch Phong Từ nói không với Thẩm Nam Tinh.
Cho nên khi Thẩm Nam Tinh muốn nói chuyện với anh, anh lại chủ động thay đổi hướng nhìn, thậm chí trốn ra xa thì nỗi kinh ngạc đã che lấp căng thẳng trong lòng, hơn nữa còn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Địa điểm CS trực tiếp cách sơn trang hơi xa, xe du lịch đón gió đi qua con đường đã được tu sửa lại, lái quanh ngọn núi gần mười phút mới vào tới nơi đóng quân lộ thiên tương đối rộng rãi. Nơi đóng quân là rừng cây và còn nhiều tàn tích của các trận chiến trước đó, vừa thấy đã khiến Tạ Nguyên Nhất xoa tay cảm thán, nhiệt huyết sôi trào.
Thẩm Nam Tinh không có hứng thú ngắm quang cảnh, sau khi xuống xe thường quay đầu nhìn Dịch Phong Từ.
Dịch Phong Từ vẫn trốn phía xa, ngẫu nhiên nhìn về phía này, đụng phải cậu vài giây rồi lại quay đi.
Người phụ trách địa điểm họ Dương, ba mươi tuổi, có một chiếc bụng bia tròn vo, mặc quân phục rằn ri. Có lẽ nhận được thông báo rằng có nhóm người tới đây chơi nên đã ra cửa đứng chờ, chuẩn bị nghênh đón bọn họ.
Tạ Nguyên Nhất và Chu Hải Đường đều là người cởi mở, xuống xe chào hỏi người phụ trách rồi theo chân người ta vào sảnh tiếp đón.
Phần lớn bọn họ đều từng chơi loại trò chơi dã chiến kiểu này rồi, dù là phiên bản trực tuyến hay phiên bản trực tiếp thì luật chơi cũng không khác nhau nhiều, đơn giản là vượt chướng ngại vật và tấn công đối thủ. Người phụ trách giới thiệu ngắn gọn quy tắc sau đó chia đội lấy thiết bị và đồ bảo hộ.
Cả quá trình Dịch Phong Từ không nói với Thẩm Nam Tinh câu nào, trước sau vẫn duy trì khoảng cách với cậu, tự mình lấy thiết bị rồi một mình vào phòng thay đồ thay quần áo.
Thẩm Nam Tinh vốn định chạy qua hỏi rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
Kết quả bị nhân viên đang điều chỉnh thiết bị cho cậu ngăn cản.
Còn hai tiếng nữa là tới giờ ăn trưa, trước khi trò chơi bắt đầu người phụ trách cầm bánh mì và mấy thứ linh tinh ra cho bọn họ lót dạ, trò chơi thực chiến lúc ngắn lúc dài, hơn nữa loại trò chơi này đặc sắc ở chỗ sân chơi lớn, hai ba tiếng đồng hồ không chắc có thể đi ra.
Tối hôm qua Thẩm Nam Tinh không nghỉ ngơi tốt, buổi sáng chợp mắt trên xe ô tô một lát, xuống xe vẫn luôn theo đám người chạy trước chạy sau, thể xác và tinh thần đều mệt mỏi nhưng cũng chẳng có hứng ăn uống.
Nếu là trước kia, anh cậu sẽ tuyệt đối không để cậu bụng rỗng đến bây giờ, thậm chí không để cậu thức khuya, ngồi trên xe cũng không mặc cậu xiêu xiêu vẹo vẹo dựa vào cửa sổ.
Không nghĩ thì thôi, càng nghĩ càng cảm thấy tủi thân, lại quay đầu nhìn Dịch Phong Từ, vậy mà anh đã vác súng theo nhân viên vào khu đánh trận rồi?
Tạ Nguyên Nhất ngấu nghiến hai cái bánh mì rồi uống ngụm nước khoáng, trong túi còn dư một cái, đưa cho Thẩm Nam Tinh, "Ăn không?"
Tạ Nguyên Nhất liếc cái bánh mì nhỏ, lại liếc bóng lưng lạnh lùng không lưu luyến em trai mình yêu thương từ nhỏ của Dịch Phong Từ, thở hắt: "Không ăn!"
"Xem đi, tớ bảo cậu cãi nhau với anh mà cậu còn không thừa nhận."
"Tớ…" Thẩm Nam Tinh nhất thời nghẹn lời, vốn định biện giải nhưng không nói nên lời.
Cậu nhớ lúc đầu quả thật không cãi nhau với Dịch Phong Từ, nhưng lúc này thật sự có chút không vui.
Không khỏi cảm thán con người đúng là loài động vật phức tạp, gãi đầu lung ta lung tung rồi đội mũ ngụy trang lên, theo Tạ Nguyên Nhất đi vào trận địa.
Tất cả chia thành bốn đội, bao gồm hai đội chơi cùng, đội đỏ do Tạ Nguyên Nhất cầm đầu và đội xanh do Trần Khiếu cầm đầu.
Chỉ xem xét về hình thể, đội Tạ Nguyên Nhất đã thua một nửa, trong đội người duy nhất hơn mét tám là Dịch Phong Từ, tuy anh cao nhưng vóc dáng không đô con như Trần Khiếu.
Cả người Trần Khiếu như một tòa núi nhỏ, phía sau ngọn núi còn có hai người giương nanh múa vuốt, bà xã chính là áp trại phu nhân, Lộ Kim Triêu mang mắt kính là quân sư quạt mo.
Bức họa này hiện ra trước mắt chính là hình ảnh Dịch Phong Từ mới chuyển trường bị vây đánh.
Thẩm Nam Tinh nhịn hồi lâu cuối cùng vẫn không nhịn được, vẫn dịch sang bên anh một bước, nghĩ thầm che trước mặt anh, miễn cho anh lại bị bắt nạt.
Kết quả cậu vừa dịch một bước, Dịch Phong Từ lại lùi về phía sau một bước, cậu dịch hai bước, Dịch Phong Từ lại lùi về phía sau hai bước?
"Pằng" một tiếng, là tiếng súng hơi, trò chơi chính thức bắt đầu.
Tạ Nguyên Nhất túm Khương Đình Đình và Chu Hải Đường vào lãnh đại của đội đỏ, vừa định gọi Tạ Nguyên Nhất và anh cậu tới thương lượng kế sách thì phát hiện đội thiếu mất hai người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!