Ba giờ sáng.
Tạ Nguyên Nhất bị chuỗi tiếng chuông như đòi mạng đánh thức, nửa mơ nửa tỉnh nhận điện thoại, hiểu được ý đối phương thì mở choàng mắt, mặc áo ngủ sọc xanh vào rồi chạy ra cổng.
Thẩm Nam Tinh cùng một chiếc vali đứng trước mặt cậu ta, Tạ Nguyên Nhất dụi mắt, xác nhận mình không phải mộng du mới mở cổng, "Sao cậu lại tới đây?"
Thẩm Nam Tinh mặc quần ống rộng màu lam cùng áo thun màu trắng, đáp: "Không phải muốn tới sơn trang du lịch à?"
Tạ Nguyên Nhất ngẩng đầu nhìn trăng tròn trên bầu trời, hoảng hốt hỏi lại: "Nhưng năm giờ mới đi mà? Cậu tới sớm thế làm gì? Hơn nữa không phải tớ bảo sẽ qua đón cậu ư?"
Thẩm Nam Tinh mất tự nhiên trả lời: "Quá mất thời gian."
Tạ Nguyên Nhất: "Có mất đâu, đường tới sơn trang cần đi qua nhà cậu, chẳng phải tớ gửi cậu địa chỉ rồi đây."
Thẩm Nam Tinh kéo vali đi vào, "Tớ không thấy địa chỉ."
"À." Tạ Nguyên Nhất bừng tỉnh, dẫn Thẩm Nam Tinh vào nhà, sắp xếp chỗ nghỉ ngơi cho cậu rồi ngã vào giường ngủ thêm một giờ.
Bốn rưỡi, đồng hồ báo thức của Tạ Nguyên Nhất vang lên, cậu ta thấy một người ngồi trên sô pha đơn thì sợ đến nỗi tỉnh táo ngay lập tức, sau khi hoàn hồn mới nhớ ra Thẩm Nam Tinh đã tới, cậu ta vuốt tóc rồi vào phòng vệ sinh rửa mặt.
Nhưng có gì đó không đúng.
Dù không thấy địa chỉ thì cũng không đến mức chạy xe tới đây trước tận hai giờ chứ?
Lúc này Tạ Nguyên Nhất mới bừng tỉnh, đây không phải tác phong của Thẩm Nam Tinh, một tay cầm bàn chải điện thò đầu ra, thấy Thẩm Nam Tinh đang ngây người nhìn một góc nào đó, đi qua hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"
Thẩm Nam Tinh không đáp.
Tạ Nguyên Nhất nghi ngờ: "Không phải cãi nhau với anh chứ?"
Thẩm Nam Tinh bảo không phải, qua vài giây mới hỏi lại: "Sao lại là anh tớ?"
Miệng Tạ Nguyên Nhất vẫn đầy bọt kem đánh răng trả lời: "Ngoài anh trai thì có ai có thể khiến cậu thất hồn lạc phách, ruột gan bồn chồn?"
Thẩm Nam Tinh liếc cậu ta: "Tớ ruột gan bồn chồn chỗ nào? Không biết dùng thành ngữ thì đừng dùng linh tinh, biết chưa?"
Tạ Nguyên Nhất nhìn dáng vẻ chỉ cần cậu ta nói thêm câu nào là pháo nổ tanh bành của cậu thì quay người đi vào phòng vệ sinh, trước khi đi còn bày ra vẻ mặt "nếu không phải vì anh cậu, tớ có thể nuốt cái bàn chải điện này luôn" chọc điên Thẩm Nam Tinh tới mức hầm hừ trừng cậu ta rồi lại ngơ ngác nhìn một góc nào đó.
Nội tâm cậu đang loạn tùng phèo, đến mức không muốn nghe tới tên Dịch Phong Từ.
Càng không muốn nhìn thấy anh.
Mười phút sau, Tạ Nguyên Nhất rửa mặt xong, xách ba lô du dịch đã thu dọn ngày hôm qua cùng Thẩm Nam Tinh xuống lầu.
Lộ Kim Triêu và Chu Hải Đường đã đợi dưới lầu, trong xe ngoài hai người bọn họ còn có hai người bạn của Trần Khiếu, biết bọn họ nhưng không cùng một lớp.
Thẩm Nam Tinh chào hỏi bọn họ rồi bỏ hành lý vào cốp xe, cùng Tạ Nguyên Nhất ngồi ở hàng ghế cuối.
Chu Hải Đường mặt tròn mắt to, thấy Thẩm Nam Tinh lên xe thì quay đầu chào hỏi, Thẩm Nam Tinh gật đầu, tán gẫu vài câu.
"Còn Khương Đình Đình đúng không? Chúng ta không cần quan tâm đến Trần Khiếu đúng không?" Hôm nay Lộ Kim Triêu là tài xế, sau khi tốt nghiệp đại học còn học lên thạc sĩ, lúc này chưa tốt nghiệp.
Chu Hải Đường đáp "ừ", "Đón Khương Đình Đình trước, Trần Khiếu và vợ tự đến."
Bọn họ chọn một sơn trang du lịch cách thành phố C một trăm năm mươi kilomet, không quá xa nhưng ba ngày thì hơi gấp nên vài người thương lượng đi sớm một chút còn chơi được nhiều.
Khương Đình Đình lên xe, xe vừa đủ bảy người, dọc theo đường cao tốc thẳng tiến tới sơn trang du lịch.
Bạn học cấp ba đã lâu không gặp nên hỏi thăm tình hình gần đây. Tạ Nguyên Nhất duỗi cổ thảo luận chuyện công việc với Chu Hải Đường, vận mệnh của hai bọn họ gần giống nhau, đều bị ba ném vào công ty nhà mình học tập, hơn nữa còn làm từ dưới đáy lên, đồng mệnh tương liên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!