Giữa tháng bảy, thời tiết thay đổi thất thường, tối hôm qua mưa rền gió dữ, hôm nay mặt trời đã lên cao, không một gợn mây.
Thẩm Nam Tinh không biết mình đứng dưới ánh mặt trời bao lâu, mãi đến khi bác Trần bước tới khua tay vài cái, Thẩm Nam Tinh mới như tỉnh mộng, hỏi bác sao thế?
Giọng bác Trần khàn khàn "a a" hai tiếng, vỗ gương mặt đầy nếp nhăn của mình.
Thẩm Nam Tinh lập tức hiểu ý, vội vàng che gương mặt ửng hồng của mình, "Phơi nắng, quá nóng."
Bác Trần không nghe thấy cậu nói gì, ông nhìn lên bầu trời, chỉ vào mặt trời rồi vẫy áo, tạo gió nhẹ, ý là cậu cẩn thận đừng để bị trúng gió.
Thẩm Nam Tinh gật đầu, nắm chặt bông hồng đã được bẻ hết gai đi vào phòng khách.
Công nhân sửa điện đã về rồi, cô Lý đang dọn bàn ăn, thấy Thẩm Nam Tinh cầm một bông hoa hồng tiến vào thì mỉm cười tìm một lọ hoa miệng nhỏ lâu không dùng tới.
Thẩm Nam Tinh cắm hoa vào bình, vốn định bảo cô Lý tùy ý tìm chỗ đặt nhưng rồi lại không biết xuất phát từ tâm tình gì mà lấy lại bình hoa trong tay bà rồi đặt vào phòng mình.
Nhận quà của người khác thì phải quý trọng, đây là phép lịch sự cơ bản. Huống chi người tặng là anh cậu, cậu để ý hơn một chút cũng không thành vấn đề.
Sau khi nghĩ thông suốt, Thẩm Nam Tinh nhẹ nhõm hẳn, chẳng qua mặt vẫn còn hồng, tim đập vẫn còn nhanh.
Ngồi trong phòng bình tĩnh một lát sau đó cậu mới nhẹ bước vào phòng ăn.
Cơn trưa đã chuẩn bị xong, bốn món một canh, Dịch Phong Từ đang giúp dì Vương bưng món cuối cùng lên, thấy Thẩm Nam Tinh ngồi trên bàn chuẩn bị ăn cơm thì hơi ngẩn ra, hỏi: "Buổi chiều có buổi biểu diễn à?"
Thẩm Nam Tinh không hiểu sao anh lại hỏi câu này: "Không mà."
Dịch Phong Từ lại nhìn cậu một lát, mặt không cảm xúc ngồi trên bàn cầm đôi đũa, mới vừa kẹp một miếng cá hố kho thịt thì đã không nhịn được "phụt" bật cười.
Vừa phát ra một tiếng thì nhanh chóng ngậm miệng, chỉ là bả vai run lên không ngừng làm miếng cá cũng rớt lại bát.
Thẩm Nam Tinh khó hiểu: "Cười cái gì thế?"
Dịch Phong Từ cúi đầu cố nén cảm xúc, lúc ngẩng đầu lên đã quay trở lại trạng thái nhẹ tựa mây bay, "Không có gì."
Không có gì mới là lạ.
Thẩm Nam Tinh liếc anh, hỏi: "Anh có tham dự hôn lễ của Trần Khiếu không?"
Dịch Phong Từ gắp lại miếng cá vừa rớt vào đĩa, "Không tham dự, anh không thân với cậu ta, đi còn tốn thêm tiền."
Thẩm Nam Tinh nghĩ thấy cũng đúng, đừng nhìn lúc này hai người trở về nhà họ Thẩm trông như cơm áo vô lo, chờ hôn lễ của Trần Khiếu kết thúc trở lại thành phố A thì anh cậu lại trở thành dân làm công vất vả.
Trong khoảng thời gian này Thẩm Trọng Bách đi sớm về trễ, người một nhà không có thời gian quây quần bên nhau để bàn về công việc của anh trai.
Hai người vừa ăn vừa nói chuyện, không khí tựa như quay về như trước.
Lúc này, có người ấn chuông cửa.
Cô Lý vội vàng chạy ra khỏi phòng bếp mở cửa, thấy bên ngoài là một người đàn ông trung niên mặc tây trang.
Hình như cô Lý quen biết hắn, khinh ngạc hỏi: "Không phải Tiểu Chu bên người Trần tiên sinh đây sao?"
Tiểu Chu là trợ lý của ba Trần Khiếu, mỉm cười gật đầu với cô Lý: "Chào ngài, đã lâu không gặp."
Cô Lý vội đáp: "Đâu có đâu có, Trần tiên sinh bảo cậu tới à? Nhưng tiên sinh và phu nhân nhà tôi đều không có nhà."
Tiểu Chu: "Hôm nay tôi tới không phải tìm Thẩm tiên sinh, xin hỏi Dịch tiên sinh có ở đây không?"
Dịch tiên sinh?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!