Thẩm Nam Tinh theo Dịch Phong Từ ra khỏi phòng, loáng thoáng nghe thấy cô Lý cũng đi ra, đang lầu bầu với một dì khác trong nhà: "Lầu một lầu hai đều không sao cả, chỉ có lầu ba đứt cầu dao, ngày mai tìm công nhân sửa điện tới, xem aptomat lầu ba có xảy ra vấn đề gì không."
Dì kia đồng ý, cùng cô Lý kiểm tra cửa sổ các phòng một lần nữa rồi lần lượt trở về phòng.
Hai ngày nay Thẩm Nam Tinh ngủ không ngon, ngồi trên giường Dịch Phong Từ rốt cuộc cũng thấy hơi buồn ngủ, mưa to ào ào bị chặn ngoài cửa sổ, ánh đèn màu cam vàng ấm áp làm nỗi lòng cậu dần bình tĩnh lại.
Dịch Phong Từ đứng trước giá sách tùy ý cầm một quyển lên, nhìn tên rồi hỏi Thẩm Nam Tinh: "Muốn nghe cái này không?"
Trước đây Thẩm Nam Tinh chưa từng quan sát tỉ mỉ phòng ngủ của anh, tuy cậu biết trong phòng anh có hai giá sách rất lớn nhưng lại không biết hai giá sách này chứa đựng bao nhiêu quyển sách Dịch Phong Từ đã đọc cho cậu nghe từ nhỏ đến lớn.
Lúc này nhìn thoáng qua, hơi bất ngờ: "Những quyển sách này… chúng ta đều từng xem qua rồi à?"
Dịch Phong Từ: "Gần như thế."
Thẩm Nam Tinh không thể tưởng được hỏi tiếp: "Nhiều như thế á?"
Dịch Phong Từ dựa lưng vào giá sách, từng cuốn sách báo được anh lật qua xếp gọn trên giá, nhìn qua quả thật hơi đồ sộ.
Từ năm tám tuổi anh đã bắt đầu đọc sách cho Thẩm Nam Tinh nghe, vẫn liên tục đọc đến năm mười bảy tuổi, cơ bản là chưa từng ngừng lại.
Có ít truyện tranh cổ tích đọc một buổi tối là xong, tác phẩm văn học nhiều chữ hơn thì mười ngày hoặc thậm chí nửa tháng. Mấy năm nay đọc ít lại, chủ yếu là do Thẩm Nam Tinh học đại học, sau khi tốt nghiệp có công việc của chính mình, nhiều thời gian không thể ở chung với anh. Nhưng khoảng thời gian hai người cùng nhau đi học trước kia, đặc biệt là sau khi lên cấp hai, giọng Dịch Phong Từ đều xuất hiện bên tai Thẩm Nam Tinh vào mỗi tối.
Cho nên lúc Dịch Phong Từ mới rời khỏi nhà họ Thẩm, Thẩm Nam Tinh không thể nào đi vào giấc ngủ, tuy rằng mấy năm đại học đỡ hơn một ít nhưng mỗi khi nhìn thấy anh, cậu vẫn theo bản năng nằm bên cạnh, trở lại trạng thái khi còn nhỏ.
Thẩm Nam Tinh có khi cũng cảm thấy cậu quá ỷ lại Dịch Phong Từ.
Suy nghĩ rồi nói: "Hôm nay không đọc, ngủ trước đã."
Dịch Phong Từ không cưỡng cầu, Thẩm Nam Tinh nói không đọc, anh đặt sách trở lại giá rồi lên giường.
Trước kia dù không đọc sách thì hai người vẫn mặt đối mặt tâm sự, nhưng thái độ hôm nay của Thẩm Nam Tinh khác thường, không chỉ không nói gì mà còn nằm nghiêng, bày cho anh xem một tấm lưng và cái đầu tròn tròn.
Dịch Phong Từ dựa vào đầu giường nhìn cậu vài giây, vươn tay tắt đèn, trong mắt mơ hồ hiện lên ý cười.
Ngày hôm sau, mười giờ sáng.
Thẩm Nam Tinh bị tiếng rè rè rè của điện thoại đánh thức. Dịch Phong Từ đã xuống lầu, đầu giường theo thường lệ đặt một cốc nước đun sôi để nguội.
Thẩm Nam Tinh mơ màng ngồi dậy nuốt nước miếng, cầm điện thoại nhìn thoáng qua.
Âm báo phát ra từ một nhóm chat, năm phút trước Tạ Nguyên Nhất vừa thêm cậu vào, cả đám người đang tán gẫu chuyện trời nam biển bắc.
Thẩm Nam Tinh nhìn tên nhóm rồi nhìn danh sách thành viên.
Trong nhóm phần lớn là bạn học cấp ba, ngoại trừ cậu và Tạ Nguyên Nhất thì còn có Khương Đình Đình gặp ở sân bay, Chu Hải Đường, Lộ Kim Triêu nhiều năm không gặp, mọi người đều trở về tham gia hôn lễ của Trần Khiếu, và không thể thiếu nhân vật chính Trần Khiếu, Trần Khiếu đang sửa tên nhóm, hai giây sau, Thẩm Nam Tinh nhìn thấy tên nhóm được đổi thành "Nhóm kết hôn của Trần Khiếu và Tôn Tiểu Nhã".
Tạ Nguyên Nhất cười to: "Không thể nào? Nghĩ lâu như thế chỉ nghĩ ra được cái tên đó?"
Lộ Kim Triêu: "Có thể, chỉ cái tên này thôi phỏng chừng đã tốn hết tám mươi phần trăm tế bào não của Trần Khiếu rồi."
Chu Hải Đường: "Sao lại nói thế? Tám mươi phần trăm á? Tớ không tin."
Khương Đình Đình: "Tốn hay không tốn thì sao hả các vị? Thẩm Nam Tinh đâu? Còn chưa dậy?"
Tạ Nguyên Nhất: "Vừa gọi cho cậu ấy nhưng không ai nhận, hỏi anh cậu ấy thì bảo còn đang ngủ."
Thẩm Nam Tinh đang định đánh tiếng mình đã tỉnh thì Trần Khiếu vốn không tham gia trò chuyện chợt gửi tới một sticker hoảng sợ, hỏi: "Anh cậu ấy cũng về?"
Khương Đình Đình: "Về rồi mà, hôm nọ ở sân bay tớ còn đụng trúng hai người bọn họ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!