Chương 12: (Vô Đề)

"Quan hệ không tốt?" Thẩm Nam Tinh hỏi.

Cô Lý: "Lúc tốt thì không sao, không tốt còn động thủ uýnh nhau ấy chứ."

Thẩm Nam Tinh gật đầu, giúp bà bàn chuyện với người bán xong thì trả điện thoại lại, lúc xoay người muốn đi lại liếc gối đầu kẹp ở nách, hỏi: "Vậy bọn họ có thi thoảng muốn ngủ chung với nhau không?"

Cô Lý: "Khi còn nhỏ khẳng định là mỗi ngày muốn ở bên nhau nhưng lớn lên thì không như thế nữa, hiện tại bọn nhỏ đều để ý không gian riêng tư, nhà có điều kiện thì ngủ phòng riêng chứ không muốn chen chúc với anh chị em."

Không có điều kiện thì cũng ngăn cách nhau bởi một tấm rèm, Thẩm Nam Tinh là cậu ấm nhà giàu, cô Lý cũng không nói với cậu về chuyện của nhà nghèo mà cười nói: "Ở chung hòa hợp như thiếu gia và Phong Từ cũng là hiếm thấy, dù sao cô sống nhiều năm như vậy chưa từng thấy ai như hai anh em các cháu."

Cô Lý phục vụ nhà họ Thẩm từ lâu rồi, lúc Thẩm Trọng Bách mới mang Dịch Phong Từ về, bà cũng đã làm công ở đây, người hầu trong nhà mấy năm nay cũng đều là do cô Lý giúp đỡ dẫn tới nên xem như nhìn Thẩm Nam Tinh và Dịch Phong Từ lớn lên, tình cảm san đều cho cả hai.

Thẩm Nam Tinh im lặng vài giây, nói "cảm ơn" với cô Lý rồi xoay người lên lầu.

Cô Lý cảm thấy kì lạ, không biết cậu "cảm ơn" cái gì, rõ ràng là bà làm phiền Thẩm Nam Tinh, người nên nói "cảm ơn" là bà mới đúng, đứa nhỏ này buồn ngủ đến hồ đồ rồi à?

Cô Lý không nghĩ ra, tắt đèn phòng khách rồi về phòng của mình.

Lầu một tối om, thư phòng lầu hai còn sáng đèn.

Thẩm Nam Tinh ôm gối đầu đi ngang qua cửa thư phòng, cửa phòng khép hờ, cậu như ma xui quỷ khiến nhòm vào qua khe cửa. Trong thư phòng yên tĩnh, không có gì cậu không nên xem, cũng không có gì cậu không nên nghe, một mình Thẩm Trọng Bách ngồi sau bàn xử lý công việc, khi thì gõ máy tính, khi thì xem văn kiện.

Thẩm Nam Tinh dán mắt vào ba trong chốc lát rồi mới thay đổi tầm mắt ngắm bố cục trên bàn. Trên bàn đặt một chiếc đèn bàn, bên cạnh là một bình hoa thủy tinh, trong bình cắm hoa hồng champagne mẹ thích nhất, xen kẽ hoa hồng còn có hai bông bách hợp nở rộ.

Thẩm Nam Tinh dán sát đầu vào khe cửa, muốn ngửi mùi hoa bách hợp.

Đột nhiên tiếng chuông điện thoại của ba vang lên.

Thẩm Nam Tinh vội vàng thụt lại để tránh đối diện với tầm mắt của ba rồi lại bị kêu vào hội đàm đêm khuya.

"Leng keng" tiếng đồng từ từ vách tường hành lang truyền tới, Thẩm Nam Tinh nâng mắt nhìn đồng hồ, đã mười giờ rưỡi, cậu nhớ lúc mình xuống lầu là chín giờ bốn mươi phút, giúp cô Lý mua giường cũng chỉ tốn hơn mười phút…

Vậy sao đến giờ cậu còn chưa lên lầu?

Cậu đang trốn tránh cái gì?

Vừa rồi cô Lý đâu khẳng định tuyệt đối rằng "trên thế giới này mọi anh em đến mười một tuổi đều ngủ riêng", cho nên chuyện cậu và Dịch Phong Từ từ nhỏ đã không ngủ riêng, cho đến khi Dịch Phong Từ tốt nghiệp cấp ba rời khỏi nhà, hai người mới bị bắt tách ra cũng không phải không thể xảy ra trên anh em nhà người khác.

Hơn nữa cô Lý cũng không biết liệu sau khi trưởng thành hai đứa cháu trai có ngủ chung hay không, nhỡ khi anh em bọn họ gắn bó thân thiết, muốn nhớ lại thời gian tốt đẹp thuở ấu thơ thì sao?

Thẩm Nam Tinh ôm gối đầu bước lên bậc thang lầu ba, trong đầu lại xuất hiện một giọng nói phản bác: Mặc dù muốn nhớ lại thời gian tốt đẹp tuổi ấu thơ thì ngủ một ngày hai ngày cũng đủ rồi, không đến mức cả tháng có tận hơn nửa tháng đều ngủ ở nhà anh trai, mỗi lần càng không cần thiết phải cùng anh trai chen chúc trên một chiếc giường.

Thẩm Nam Tinh bất chợt ngẩn ra, ôm gối đầu thật chặt, nhìn thoáng qua phòng Dịch Phong Từ.

Không biết xuất phát từ lý do gì mà không dám bước vào, vội vã chạy về phòng mình, đóng cửa "rầm" một tiếng.

Phòng Dịch Phong Từ đối diện phòng cậu, vốn có thể nhìn thấy chút ánh sáng qua khe cửa nhưng sau khi Thẩm Nam Tinh đóng cửa lại, chút ánh sáng mờ ảo ấy cũng dần lụi tắt.

Ngày hôm sau.

Thẩm Nam Tinh mang theo đôi mắt gấu trúc bò dậy.

Thẩm Trọng Bách đã đi làm, Úc Lam không chờ được con trai ruột rời giường, chỉ có thể ăn cơm sáng với Dịch Phong Từ trước rồi nhanh chân chạy tới lớp học cắm hoa. Trước khi bà ra cửa, cô Lý còn cẩn thân đưa cho một cái ô đồng thời dặn dò: "Dự báo hôm nay có mưa to, cầm lấy ô, đừng để bị ướt."

Úc Lam ra ngoài có xe đưa đón, ô che mưa có thể có có thể không, nhưng phòng ngừa chẳng may nên vẫn cầm lên xe.

Dịch Phong Từ đưa bà ra cổng, khi quay lại đúng lúc trông thấy Thẩm Nam Tinh mặc bộ đồ ngủ hải quân đáng yêu loạng choạng xuống lầu.

Bảo "loạng choạng" cũng không phải nói quá, nhìn qua cậu buồn bã ỉu xìu, rõ ràng là dáng vẻ không ngủ đủ giấc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!