Chương 1: (Vô Đề)

Một chiếc coupe màu đỏ chói mắt đỗ hiên ngang trong con ngõ chật hẹp.

Cụ ông thu gom phế liệu dừng chiếc xe ba bánh bên cạnh, vòng quanh xế hộp tìm cách lách xe ba bánh qua.

Một thanh niên nhai kẹo cao su vác đàn ghi

-ta đi ngang qua thấy thế thì nói móc: "Đừng tìm nữa, người cưỡi được chiếc siêu xe này tính tình đều ngông cuồng, sao có thể cố ý dành chỗ cho ông lách qua được? Quay lại đi đường vòng thôi."

Cụ ông thoáng liếc về phía cuối ngõ nhỏ, thở dài. Trước năm rưỡi ông phải tới được trạm thu mua để đưa cho họ đống giấy phế liệu trên xe. Chuyện này không thể trì hoãn, nếu trễ nửa phút phải bán rẻ tận mười mấy tệ. Có lẽ người ngoài không biết giá cả thị trường phế liệu dao động nhiều đến thế nào, ngày hôm qua năm xu, ngày mai có thể hai xu, hôm nay mãi mới có thể bắt được giá bảy xu, cụ ông dọn hết mấy chục cân phế liệu ra, vậy mà lại đụng phải chiếc ô tô chặn đường này.

Phía trước là đường một chiều, quay lại sẽ phải đi đường khác, chắc chắn không thể tới được trước năm rưỡi.

Cụ ông lấy một chiếc điện thoại đã mòn phím bấm ra từ trong túi, bấm số điện thoại trên tờ giấy kẹp trên cửa sổ xe ô tô.

"Tút…"

"Tút…"

Chuông vang lên hai tiếng, đối phương nhận điện, một giọng nam trầm truyền ra: "Ai đó?"

Cụ ông vội đáp: "Biển số xe của ngài có đuôi 117 đúng không?"

Đối phương chần chờ trong chốc lát: "Đúng vậy. Sao thế?"

Cụ ông nói tiếp: "Hiện tại ngài có rảnh không? Có thể tới dịch xe ra một chút không?"

Đối phương lại chần chờ trong chốc lát: "Được, xe đỗ ở chỗ nào?"

"Cổng phía tây phố Tây An, ngài nhanh lên một chút, tôi vội giao hàng." Cụ ông cúp điện thoại, thầm nghĩ người đâu kì lạ, còn không nhớ mình đậu xe chỗ nào? Huống chi còn là một chiếc xe sịn như thế.

Năm phút sau, người kì lạ kia tới.

Tay anh cầm chìa khóa, "tít" mở ra cửa xe.

Cụ ông nhìn dáng người cao lớn trước mắt, dụi mắt: "Chẳng phải Tiểu Dịch ở lầu ba đây sao?"

Dịch Phong Từ gật đầu, cúi người chui vào xe, điều chỉnh ghế tựa rồi vươn tay hạ cửa sổ xe xuống: "Làm mất thời gian của ông rồi."

"À, không sao cả không sao cả, đây là xe của cháu à?"

"Của bạn."

"Ồ, bảo sao." Cụ ông chờ anh lái xe ra đầu ngõ rồi xoay người lái xe ba bánh về phía trạm thu mua.

Tháng sáu ngày dài, bốn năm giờ mặt trời bỏng rát vẫn treo cao.

Dịch Phong Từ xem đồng hồ, lái chiếc coupe màu đỏ vào một ngõ cụt không phiền tới người khác, lúc xuống xe còn tiện tay kéo tờ giấy A4 dán trên kính chắn gió xuống, trên đó là số điện thoại của anh, con số không những được phóng to mà còn được tô đậm như sợ bác trai bác gái lớn tuổi nào đó không trông thấy được.

Vinh An nằm trong một thị trấn cổ ở phía nam thành phố A, nơi đây tập trung nhiều tòa nhà thấp tầng, hoàn cảnh tồi tàn bẩn thỉu. Ba mươi năm trước, chỗ này còn được xem như tấc đất tấc vàng nhưng hiện giờ phương hướng quy hoạch trọng điểm của thành phố đã dời sang phía đông, Vinh An trở thành khu dân nghèo lạc hậu hẳn so với sự phát triển của thời đại, những người ban đầu sống ở đây đã bán nhà rồi chuyển tới trung tâm thành phố sống từ lâu, không bán thì cũng không sống ở đây mà cho dân ngoại tỉnh thuê lấy chút tiền thuê nhà.

Tuy giá cả ở đây thấp hơn những khu khác vài trăm nhưng điều kiện lại kém hơn hẳn, đầy người tình nguyện chi thêm mấy trăm chứ không muốn cư trú tại đây. Cũ kĩ chỉ là thứ yếu, trình độ dân cư không đều cùng với tiếng cãi cọ và kinh doanh quán ăn vặt, ăn khuya xuyên đêm mới là trọng điểm. Hiện giờ dân làm công có ít tiền đều chú ý chất lượng sinh hoạt, dù không đáng bao nhiêu nhưng cũng cố gắng tìm người thuê chung, nhân phẩm của bạn cùng phòng tạm thời chưa bàn đến nhưng ít nhất nơi cư trú phải tiện nghi đầy đủ, trị an bảo đảm.

Có thể nói những người đang sinh sống ở đây đều là bất đắc dĩ, không có lựa chọn nào khác, nếu có lựa chọn khác thì đã không có người bình thường nào bằng lòng lưu lại nơi thi thoảng lại ầm ĩ vì mấy tên ma men hay mấy vụ ẩu đả của bọn lưu manh đầu đường xó chợ.

Dịch Phong Từ khóa cửa xe rồi cầm chìa khóa tới chợ bán thức ăn bên đường. Một chàng trai trẻ tuổi đang cầm bình phun nước bíp về phía mấy mớ rau héo úa, thấy có người tới gần thì nhanh tay giấu bình đi đồng thời hô to: "Rau chân vịt tươi đây, lấy một mớ không?"

Dịch Phong Từ nhặt hai quả cà chua, liếc qua rau chân vịt: "Tươi?"

Chàng trai nhanh nhảu: "Tươi mà! Tươi thật luôn, còn có bọt nước kia kìa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!