Hai người ngồi đối diện nhau, quầy bar mở đèn tối lại, nhạc nền cũng đã đổi thành thể loại trữ tình, như mật ngọt vang bên tai, quay lại nhìn đã thấy xung quanh nam nữ kề sát bên nhau. Cuộc đối thoại của hai người trong sáng quá, hoàn toàn không hòa nhập với khung cảnh ở đây.
"Được thôi."
Diệp Mông cảm thấy lỗ tai hơi ngứa, như kiểu đang đi tìm hoan lạc sau đó chàng trai này đồng ý qua đêm với cô vậy.
Mà Lý Cận Dữ cũng không thèm ngẩng đầu lên, biểu cảm thản nhiên, đôi mắt và cả tay đều dán vào điện thoại, đồng ý một cách tùy tiện, rất ra dáng một tay ăn chơi, không từ chối một ai.
Lý Cận Dữ thuộc kiểu ngoại hình càng nhìn càng thấy đẹp. Lúc đầu Diệp Mông còn không thấy có gì đặc biệt, cũng không biết là do nhìn không thuận mắt hay vì định kiến với anh mà cô chưa từng nhìn anh quá kỹ. Cô phát hiện, anh hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn bạn trai kém tuổi trong tưởng tượng của mình. Như thể anh là bức họa mà cô vẽ lên từ hình mẫu trong đáy lòng vậy, nét nào ra nét ấy, không lệch chút nào. Vẻ đẹp này, dù có đi phẫu thuật thẩm mỹ cũng không ai đạt đến độ hoàn hảo như anh.
Nhưng tính cách này, cô lại không hề thích, còn cần phải dạy dỗ lại. Có điều Phương Nhã Ân nói cũng đúng, cô có thể dạy được. Dù gì tướng mạo hay ngũ quan đều là hàng cực phẩm có một không hai.
Những nơi như quán bar này đúng là dễ kích thích hóc môn, bên tai thì cứ ong ong.
Do đó cô lại tiếp tục hỏi người đang vô cảm kia: "Hay là, cậu thích kết hôn luôn không?"
Lý Cận Dữ ngây người, bắt đầu ngạc nhiên nhưng hai giây sau đã khôi phục lại trạng thái bình thường, cười cười: "Mấy người các chị đều rất gấp muốn được gả đi nhỉ?"
Diệp Mông bị tiếng chị này đả động, những câu tiếp theo định nói nháy mắt đã tan thành mây khói, chỉ hỏi: "Hóa ra cậu nhỏ hơn tôi thật?"
"Tôi 93, tôi biết chị 91."
"Phương Nhã Ân nói với cậu?"
Diệp Mông cảm thấy chắc chắn là có liên quan đến bạn mình.
Lý Cận Dữ lại tiếp tục vùi đầu vào game, lơ đễnh nói: "Hôm đó chị thay chị ấy nộp viện phí có lấy chứng minh thư ra nhưng lấy nhầm khiến y tá phải nhập hai lần, lúc đó tôi đứng ngay sau chị."
Diệp Mông nhớ kỹ lại, hôm đó hình như anh đứng sau thật: "Nhưng mà, trước đó một đêm không phải cậu đi nộp phí rồi sao? Cái hôm ở thang máy, tôi nói chuyện Giang Lộ Chi với cậu ấy."
"Sao? Chị nghi ngờ tôi có ý với chị chắc?" Lý Cận Dữ ra vẻ cạn lời: "Bệnh viện thay thuốc mới cho bà tôi, tôi chỉ đi hỏi xem có dùng bảo hiểm y tế được không thôi."
Diệp Mông nhìn anh không chớp mắt, hình như anh thấy phiền khi bị hỏi nên mày nhăn lại thành hình chữ Xuyên () giữa trán.
Quán bar người đến người đi nhưng lâu lâu lại có người đến tiếp cận anh, Lý Cận Dữ ngồi ghế cao, chân dài chạm đất, anh tắt điện thoại bỏ lên bàn, không còn hứng chơi nữa, ngẩng đầu xoay cổ cho đỡ mỏi, nói: "Tôi không kết hôn đâu, nếu chị thích lấy chồng như vậy thì cứ ra cửa rẽ trái, bên đó có trung tâm mai mối. Tôi không có hứng thú với mấy bà chị, tôi thích người nhỏ tuổi hơn, tốt nhất là vừa ngoan vừa dễ lừa, vừa dễ có được, về nhà còn có thể làm ấm giường, hiểu không?"
"Lý Cận Dữ." Diệp Mông như bừng tỉnh, làm như không nghe thấy, chỉ hỏi một câu không liên quan: "Đêm nay, là cậu cố ý đúng không?"
"Hửm?" Anh vừa đưa ly rượu đến trước mặt, hơi nhăn mày.
"Đêm nay cậu bày ra trò như thế, là cố ý chứ gì? Rõ ràng cậu biết cái trấn này rất nhỏ, đặt điều đồn thổi là rất nhiều, cậu làm như thế, đừng nói là kết hôn, sau này muốn tìm một người bạn gái bình thường e là rất khó." Diệp Mông đẩy tờ giấy viết đầy số wechat cùng những lời lẽ thô tục qua cho anh, nhìn anh chằm chằm: "Chúng ta là quan hệ thế nào chứ? Tôi không tin cậu làm thế là vì tôi.
Chắc chắn là cậu cố ý."
Lý Cận Dữ lạnh mặt, uể oải nói: "Chị đang qua sông rút ván đấy à? Nếu đã thế, gửi tiền cho tôi đi."
"Tiền tôi sẽ chuyển cho em cậu, nhưng bây giờ tôi đã biết một chuyện. Cậu làm thế này là muốn chọc tức bà cậu, hay là chọc tức ai? Cậu đang giận dỗi ai vậy chứ? Cậu cho rằng người đó sẽ quan tâm sao...."
"Liên quan gì đến chị?" Lý Cận Dữ nhìn cô, lạnh lùng nói, như thể bị người ta nắm thóp. Dù bề ngoài tỏ ra lãnh đạm đến mấy, trước mặt cô gái này hình như đều vô tác dụng, cô có thể thấy được sự bất an và vùng vẫy trong anh.
Diệp Mông bất chợt cười, ánh mắt cô bỗng nhiên dịu dàng lại, nhẹ giọng nói, như đang hỏi, mà cũng giống như đang cho ý kiến: "Lý Cận Dữ, cậu có từng đến tìm bác sĩ tâm lý chưa?"
Cả người Lý Cận Dữ cứng đờ, khiến đường cong trên cơ thể càng rõ ràng, mi mắt trầm xuống, ánh mắt còn âm u hơn đèn mờ trong bar. Hồ nước bất an trong đáy mắt kia, dường như đang bị cô khuấy động.
Diệp Mông lấy một tờ danh thiếp từ trong túi ra, lúc này, trong mắt cô chỉ có chàng trai này: "Cậu có từng nghe qua một câu nói? Vực sâu không đáy, cứ đi xuống, cũng sẽ là tiền đồ rộng mở. Tôi nói thẳng luôn, không cần biết trước đây cậu từng bị tổn thương bởi người phụ nữ nào, nhưng với tôi, tôi sẽ luôn xem cậu là bảo bối. Cậu nghĩ kỹ rồi thì đến tìm tôi, tôi có thể giúp cậu.
Bất kể cậu đã từng trải qua cái gì."Diệp Mông lớn lên trong một gia đình đặc biệt, ba người cô đều không sinh được, cả nhà chỉ có cô là bảo bối độc nhất, cho nên từ nhỏ đã được nuông chiều quá độ. Cô thích chia sẻ, nếu yêu đương cô sẽ là người bỏ ra nhiều hơn. Cô thích chăm sóc người khác, không thích bị người ta chăm sóc, đương nhiên cũng không thích dính lấy người khác thái quá. Lúc cô nói lời yêu thì ngọt ngào sâu đậm, nhưng khi đá ai thì cũng rất vô tình.
Cho nên lúc Phương Nhã Ân nghe chuyện, cả người run lên, rớt cả đũa, cô vội lấy khăn lau sạch sẽ, hỏi: "Cậu cứ nhất định phải chọn lúc tớ ăn cơm báo tin trọng đại này sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!